Chương 40: Quà giáng sinh từ Thomas

Chiều hôm đó, từ xa vang lên tiếng pháo hoa, không biết nhà giàu nào lại mở tiệc khiêu vũ.

Eloise ôm một gói xúc xích trắng trong tay, chậm rãi bước về nhà.

Cô đặt xúc xích lên bếp hâm nóng, chưa kịp quay người thì nghe tiếng gõ cửa bên ngoài.

“Đến đây, đến đây.” Cô đáp, rồi đi ra mở cửa, không ngờ lại thấy Thomas trở về.

Cậu bé trông như vừa chạy một mạch về, trên người còn phảng phất hơi lạnh, nhưng mặt lại đỏ bừng, mồ hôi chảy đầy trán. Trong tay Thomas còn ôm theo một đống đồ.

“Em hôm nay được nghỉ à? Sao lại về sớm thế?” Eloise vừa nói vừa xoay người đi lấy chậu, rót nước nóng, bảo cậu rửa mặt kẻo gió lạnh thổi vào lại ốm.

“Vâng. Hôm nay phát lương xong, bà quản lý ở văn phòng luật cho em nghỉ nửa ngày. Sáng mai vẫn phải đến sớm.”

Thomas trả lời, giọng có phần dè dặt, như thể sợ Eloise lại trách mình như trước kia vì không chủ động làm thêm, mới được nghỉ đã vội về.

Vì thế, cậu liền lấy từ trong áo ra những món quà đã mua cho cả nhà.

“Tuần này phát được bốn đô rưỡi, nhiều hơn chút là tiền boa. Em mua quà cho mọi người rồi, đây là phần còn lại.” Thomas mím môi, đặt đồ và tiền lên bàn, rồi lén nhìn Eloise.

Cô chỉ “ồ” một tiếng, đáp: “Quà thì đợi lát nữa dì về em tự đưa cho họ, còn tiền thì giữ lấy mà dùng, đừng để mất.”

Nói xong, Eloise vẫn đứng bên cửa sổ, đổ nước đi rồi treo khăn lên, hoàn toàn không có ý định xen vào chuyện của cậu.

Thomas vốn đã quen bị quản thúc lâu ngày, giờ được “thả nuôi” cũng thấy hơi bỡ ngỡ. Cậu vẫn nhờ Eloise giữ hộ tiền lương, sợ để ở ký túc xá sẽ bị mất.

Lúc này Eloise mới gật đầu, lấy cuốn sổ bìa da định tặng cậu ra, gọt một cây bút chì rồi ghi vào trang đầu hai chữ “Tiết kiệm” kèm số tiền và ngày tháng, phòng khi cậu quên.

“Khi nào cần dùng thì nhớ đến tìm chị lấy.”

Cô biết, trước đây “nguyên chủ” vẫn thường thu hết tiền Thomas đưa rồi giao cho dì để chi tiêu.

Nhưng cô thì không bận tâm đến chút tiền này, nếu kế hoạch thuận lợi, chỉ mình cô cũng có thể nuôi cả nhà, hà tất phải bóc lột sức lao động của trẻ con?

Tuy vậy, cô cũng hiểu, nguyên chủ chỉ là một cô gái mồ côi, không có kỹ năng, phải sống nhờ họ hàng nên mới dè dặt, sợ bị ghét bỏ.

Đợi dì và Louise về, Thomas liền đem những món quà đã mua ra: bàn chải đánh răng, khăn tay, khăn trùm đầu.

Eloise nhận được một chiếc bàn chải lông cừu cán gỗ. Tối đó ăn xong xúc xích nướng, cô liền thử dùng, quả thực tốt hơn hẳn loại lông heo.

Sống ở thời đại này, thật ra cũng không khác mấy so với về sau, chỉ là dân nghèo không có điều kiện hưởng thụ.

Hôm sau, Eloise gói khô bò mua hôm trước vào túi vải rồi mới đi làm. Hôm nay cô và Amy cùng ca, lại gặp Laura.

Thấy hai người chia nhau ăn khô bò trong kho, Laura chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, đến họp sáng cũng không thấy mặt.

Đến giờ làm việc, Eloise xách thùng đi lên tầng năm. Cô thấy trong một phòng khách, có người hầu đang khiêng một chiếc rương lớn vào trong.

Từng tiếp xúc qua cũng nhiều, Eloise hầu như đã nhận biết hết những người hầu ở tầng năm, nên liền bước lên trước chào hỏi.