Chương 7: Khu chung cư số 43

Cả nhà Eloise sống trong khu chung cư ở số 43, phố 33.

Ngôi nhà này có ba tầng kèm một gác mái, chủ nhà ở tầng một, từ tầng hai trở lên mỗi phòng đều cho thuê, tầng ba thậm chí chen chúc đến ba hộ gia đình.

Thomas và Bella sáng nay đã đi phát xong báo, giờ chắc đang ở nhà đợi ăn cơm.

Eloise ôm đồ leo cầu thang, gặp một người hàng xóm ở tầng hai đang dỗ con.

Ở New York lúc này, những gia đình lao động bình thường hầu như đều theo nếp sống: đàn ông đi làm trong xưởng, phụ nữ ở nhà trông con, đợi con lớn thêm chút thì cho đi làm công nhân trẻ em.

Cả nhà cùng kiếm tiền, chắt chiu tích cóp, mong mua được mảnh đất ở ngoại ô dựng căn nhà riêng, như vậy coi như hết khổ.

Lên tới tầng ba, bà lão nhà bên cạnh lại đang kỳ cọ cái bô ở hành lang, Eloise đành nhăn mặt bịt mũi, vòng qua chỗ bà để về phòng.

Gõ cửa nhà, người chạy ra mở cửa là Thomas.

“Thomas, Bella, chị về rồi.” Eloise nói, đặt đồ lên giường mình.

Hai em đang ngồi bên bàn gấp báo chuẩn bị cho sáng mai.

Thomas gật đầu, móc từ túi ra phần tiền công phải nộp và thêm một đồng xu: “Hôm nay phát báo, em giúp một tiểu thư mang thùng đồ lên xe, cô ấy thưởng cho em nửa đô.”

Từ sau khi cha mẹ mất, tính cách Thomas thay đổi hẳn.

Trong trí nhớ của cô, hồi nhỏ thằng bé rất nghịch ngợm, còn bây giờ lại trở nên ít nói hẳn. Cả nhà ai cũng bận rộn lo ăn cháo cầm hơi, chẳng còn mấy ai để tâm đến cậu.

Eloise gom phần tiền hai em nộp cùng tiền công của mình, nhét dưới gối của dì.

Năm hào tiền thưởng, cô lại trả cho Thomas: “Em tự kiếm được, cứ giữ lấy đi, chẳng ai đòi đâu, yên tâm.”

Eloise xoa nhẹ mái tóc mềm của cậu.

Thomas hơi sững người, lẳng lặng cất tiền vào túi, khẽ “ừ” một tiếng rồi cúi đầu cùng Bella tiếp tục gấp báo.

Eloise nhóm lửa, dùng đến nắm than cuối cùng.

Trên tường treo một vài dụng cụ nấu nướng, cùng một chiếc túi vải, bên trong còn một bao bột mì, một túi khoai tây và ít muối.

Cô xách chiếc ấm nước vòi nhọn trên bếp xuống lầu, đến vòi nước chung của tầng hai và tầng ba của khu nhà để lấy đầy một ấm nước.

Thời này, nước máy đã phổ biến trong các khu chung cư New York, nhưng chất lượng không đồng đều, Eloise cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, đành tạm chấp nhận mà dùng..

Dưới lầu trẻ con vẫn khóc nháo, còn bà lão nhà bên vừa rửa xong bô đã lại cầm búa nhỏ gõ sửa chiếc đèn khí của bà.

Tường nhà cách âm kém, Eloise châm lửa bếp, nghe tiếng “cang cang” vang vọng khắp phòng.

Lửa bùng lên, hơi ấm dần lan tràn trong căn phòng. Bella gấp xong báo, ngồi sát bên lò sưởi sưởi ấm, chơi với con rối gỗ .

Cô bé mở to đôi mắt xinh đẹp, trông thấy Eloise lấy mấy củ khoai tây từ túi treo trên tường, ném vào bếp than để nướng.

“Trưa nay mình ăn khoai tây nướng hả chị?”

Bella hỏi, sau đó lại hỏi tiếp với giọng đầy chờ mong: “Chiều chị đưa em đi xem xiếc sư tử được không?”

Trong lúc đợi khoai nướng chín, Eloise cúi người lôi từ dưới gầm giường sắt ra một chiếc rương đan mây.

Cô quay lưng về phía Bella, dứt khoát từ chối: “Chị chiều nay còn việc phải làm, em nhờ Thomas đưa đi thì hơn. Nhớ đừng lạc đường, bị bắt cóc rồi thì chỉ có thể làm ăn mày nhỏ đi ăn xin thôi đấy.”

Bella bị dọa xanh mặt, vội lắc đầu: “Vậy... em không đi đâu.”

Thomas vừa giúp lật mấy củ khoai tây vừa nghe, kinh ngạc liếc nhìn Eloise.

Trong lòng cậu nghĩ, chị Eloise xưa nay luôn dễ nói chuyện, sao hôm nay lại bỗng trở nên có chút khác thường? Nhưng cụ thể khác ở đâu, cậu lại nói không ra.

Eloise thì vội vàng lục lọi trong chiếc rương, bên trong ngoài vài món đồ phụ nữ như băng vệ sinh và áσ ɭóŧ thì chẳng còn gì khác.

Mãi cho đến khi cô lôi ra từ đáy rương một chiếc quần thụng bằng vải bông màu vàng đã cũ nát, động tác mới dừng lại.

Đây là bộ quần áo cũ từ thuở nhỏ của nguyên chủ, từ lâu đã không mặc vừa nữa nhưng cô vẫn không nỡ vứt đi.

Cô lấy kéo của dì, ngồi cạnh lò sưởi tháo đường may, né những chỗ đã rách nát, dùng phấn đánh dấu đường may rồi cắt ra mấy miếng vải để làm găng tay ngắn cho nữ.

Đến khi khoai tây đã nướng chín, cô dùng kẹp gắp ra. Thomas và Bella sớm đã đói meo, ôm lấy những củ khoai nóng hổi mà ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa liếc sang chị.

Eloise vẫn ngồi xổm bên cạnh, chăm chú nghịch mấy miếng vải vụn trong tay.

Ăn xong khoai nướng, Thomas lau miệng, rồi rót đầy nước nóng vào ấm riêng của mình. Đeo chiếc ấm lên vai, cậu khẽ sờ túi, trong đó có thêm năm hào, nhưng cậu vẫn sợ làm mất.

“Eloise, chị cất hộ em số tiền này được không? Em muốn ra ngoài thử vận may, xem có kiếm thêm chút thu nhập không.”

Thomas lo lắng cũng có lý, bởi trên đường phố New York có rất nhiều kẻ móc túi.

Chúng thường đi theo các đoàn xiếc, hành động theo nhóm, trừ khi trên người chẳng còn gì đáng trộm mới yên tâm được.

Eloise bận may găng tay, nhận lấy tiền rồi nhắc nhở: “Cẩn thận đường trơn, về sớm một chút, đừng chạy đi xa quá nhé.”

Cô học giọng điệu của một người chị cả, lải nhải vài câu rồi mới để cậu đi.