Chương 39: Hiệu suất cao

Thấy trời đã xế, cô quay về, trước tiên đón Bella về, rồi đưa cho con bé hũ mạch nha, bảo đây là quà Giáng sinh.

Eloise giơ hũ lên trước tiếng reo vui của Bella: “Muốn ăn cũng được, nhưng mỗi ngày không được ăn nhiều quá, không thì răng sẽ hỏng, biết chưa?”

“Biết rồi. Chị là nhất, cho em ăn đi...” Bella ôm chặt eo Eloise, cuối cùng cũng được xúc mạch nha bằng thìa gỗ bỏ vào miệng, ngọt lịm tới tận tim.

Chẳng bao lâu sau, dì và Louise cũng về, nhận được quà từ Eloise.

Hai người cũng mang về hai chiếc cốc, không ngoài dự đoán, cả ba đều định bán lấy tiền.

Terry nhận được hộp mỡ cừu, Louise thì có chiếc lược, ai nấy đều vui vẻ, chỉ hơi ngạc nhiên: “Mọi năm chúng ta toàn đổi quà vào đúng Giáng sinh cơ mà? Năm nay sao em lại tặng sớm vậy, hai ta còn chưa chuẩn bị nữa.”

“Thì... có tiền thì tặng lúc nào chả được, chị có ý kiến?” Eloise hơi chột dạ, vì cô cũng không rõ thói quen trước đây của “nguyên chủ”.

Louise cười khúc khích: “Không dám, không dám. Thế năm nay em muốn quà gì?”

“Đã hỏi thì... cho em hai cuộn chỉ màu nhé, cái này dùng nhanh lắm...”

Trong lúc hai người trò chuyện, bà Terry mở hộp mỡ.

Ngày thường, mỗi khi giặt rửa đồ đạc, dù có dùng nước ấm nhưng tay Terry vẫn bị nứt nẻ. Loại thuốc mỡ này đối với bà rất hữu ích.

Bà cũng cảm nhận được Eloise dạo này khác hẳn: biết cư xử khéo hơn, sống có kế hoạch, không còn lặng lẽ thu mình như trước.

Giao việc tìm phòng ở cho cô, Terry cũng khá yên tâm.

Đến giờ cơm tối, Eloise đem tiền lương đưa dì để đóng góp vào sinh hoạt phí.

Bà Terry xua tay: “Lúc thuê nhà, chúng ta trả trước một tuần tiền cọc, nên tuần này lương các cháu cứ giữ mà tiêu.”

Eloise mới biết được chuyện này, nhưng vẫn dúi cho dì hơn một đô để mua than, Louise cũng vậy.

*

Sáng hôm sau, khoảng bảy giờ, tiếng chuông đồng hồ gác vang lên báo giờ.

Ngoài trời trông sáng sủa, như báo hiệu một ngày nắng. Nhưng lúc Eloise dậy làm việc, trời vẫn chưa hửng sáng chút nào.

Thấy dì và mọi người còn ngủ say, cô treo quần áo lên mép giường để chắn ánh sáng, thắp đèn dầu làm việc.

Khi mặt trời dần lên, ánh sáng xanh lam mờ hiện ngoài cửa, cô mới tắt đèn. Sau đó xuống giường, mang giày đi nấu bữa sáng.

Tới khi mọi người thức dậy, phát hiện Eloise đã bận rộn hồi lâu: Trên bếp là nồi cháo lúa mạch lớn, nước rửa mặt cũng đã đun sẵn để dưới sàn, vẫn còn ấm.

Cháo sôi ùng ục, thơm mùi ngọt của ngũ cốc.

Louise và Terry nhìn nhau, thầm ngạc nhiên. Không hiểu Eloise làm sao dậy sớm và chịu được cái lạnh ban đêm như vậy.

Ý chí của cô cũng thật kiên cường, chẳng khác nào tượng Nữ thần Tự do mới dựng bên bờ Hudson.

Gần tám giờ, ăn xong cháo, Eloise lại bắt tay làm chiếc áo ngực tiếp theo, rồi vá đồ cho bà chủ nhà, dự định trưa sẽ mang xuống cho bà.

Càng làm nhiều, tay nghề của Eloise càng thuần thục, chỉ cần một giờ là có thể khâu được hai miếng vải áo ngực.

Mải mê tới trưa, mang đồ xuống cho bà chủ, cô được cho hai chiếc bánh nướng rắc hạt dẻ cười mới ra lò.

Trong nhà bà chủ có thuê một cô đầu bếp trẻ người Pháp đi theo tàu sang, thường ngày giỏi làm bánh quy, bánh mì và các loại điểm tâm ngọt, nhưng Eloise chưa từng trò chuyện với cô ấy lần nào.

Chiếc bánh đó coi như là cơm trưa của Eloise, ăn kèm thêm chút cháo lúa mạch còn thừa buổi sáng, thế là no bụng.

Cô lại bận rộn suốt cả buổi chiều, hiệu suất cao đến bất ngờ, sớm hoàn thành được hai chiếc áo ngực, rồi dành thêm nửa ngày để chăm chút từng chi tiết trang trí.

Có lẽ chỉ một hai hôm nữa là có thể mang đi bán.

Tâm trạng Eloise rất tốt, cô lưu luyến rút từ túi tiền ra hai xu, định mua một đoạn xúc xích để ăn cho đỡ thèm.