Chương 38: Chiếc cốc Tiffany

Sáng hôm nay, chẳng biết Laura nghe ở đâu, biết được Eloise đang làm việc may vá.

Có vẻ như Laura đang tức đỏ mắt, nhưng chẳng thể tìm ra cách ngăn cản, đành sai Eloise đi quét dọn tầng năm và tầng sáu, rồi lại bắt cô rửa sạch mấy chiếc thùng tro trong kho.

Đến khi bà Morrison làm kiểm tra định kỳ, khen ngợi việc quét dọn sạch sẽ, thì Laura lại nhanh chóng đứng ra nhận công về mình.

Eloise biết rõ trong lòng, nhưng miệng chẳng nói gì.

Giờ kinh tế New York ngày càng thắt chặt, bên ngoài khó tìm được việc, nhưng cô có tay nghề, không sợ những chuyện này. Sớm muộn gì cô cũng sẽ nghỉ làm và rời khỏi đây.

Quan hệ đã không tốt thì cô cũng lười so đo, sau này chưa chắc còn gặp lại.

Vì ba đồng lương tuần mà phải bận lòng thì thật chẳng đáng.

Eloise tính, nếu con đường cửa hàng đồ tinh xảo này có thể duy trì ổn định khoảng hai tuần, thì cô sẽ nghỉ việc ở khách sạn.

Chỉ cần một tuần kiếm được năm, sáu đô la thôi, cũng đã khá hơn nhiều so với cái mức lương bèo bọt ở chỗ làm hiện tại.

Buổi trưa ăn cơm thừa, qua thêm hơn ba tiếng, Eloise làm xong một chiếc áo ngực, mới nghỉ ngơi đôi chút.

Cô lấy từ gầm giường ra chiếc túi tiền, mang theo chiếc cốc sứ kia, định ra chợ.

Một là đem món đồ không dùng đến này đổi thành tiền, hai là mua vài món quà Tết cho gia đình và quà cho Amy.

Không cần quá đắt, chỉ cần vài món ăn, hoặc đồ dùng thiết thực là được.

Sắp xếp xong đồ đạc, khóa cửa, Eloise đạp trên lớp tuyết dày đi tới tiệm đồ cũ gần nhất.

Tiệm không lớn, nhưng bán đủ thứ: xoong nồi chén bát đều có, vừa cho thuê vừa mua bán.

Hai chiếc giường tầng trong nhà trước kia vốn là đồ bỏ đi của trường học, được tiệm này thu lại, sơn mới rồi cho thuê. Một tháng chỉ vài hào, thuê theo năm thì cũng chỉ một đô.

Nhiều người nghèo mới đến New York kiếm việc, đêm đầu tiên đều ghé thăm những cửa tiệm như này thuê chăn nệm để ngủ tạm.

Cô nhân viên cửa hàng là người lanh lợi, hỏi kỹ xem món đồ của Eloise lấy từ đâu, có phải trộm hay hàng lậu không.

Đây là thủ tục thường lệ. Cô ta biết cả nhà Eloise đều làm ở khách sạn, Eloise nói đây là quà Tết khách tặng, thế là nhanh chóng nhận được một đô chín hào.

“Cốc này là hàng sứ Tiffany xịn đấy, cô nỡ đem bán sao, không giữ lại dùng à?”

Cô nhân viên nhìn Eloise nhận tiền, thấy cô chẳng mảy may luyến tiếc món đồ tốt, liền trêu chọc.

Eloise chỉ cười, lấp lửng cho qua, rồi bước ra khỏi cửa hàng.

Không có đồ tốt, cô tất nhiên thấy tiếc, nhưng giờ chưa phải lúc hưởng thụ.

Rẽ sang tay trái trên phố, đi thêm một đoạn nữa, từ nhà máy dệt gần đó tràn ra một nhóm nữ công nhân, đông như đàn chim, vừa khéo đυ.ng mặt với Eloise.

Cô tránh đám đông đen kịt như bầy quạ, rồi tiếp tục đi.

Gần mấy con phố này có nhiều nhà xưởng, nên xung quanh cũng tập trung không ít dân nghèo. Mỗi tối, chợ đêm ở đây thường họp dọc hai bên đường.

Những gian hàng dựng chiếm hơn nửa con phố, mái lều phủ bạt dầu, hàng hóa bày la liệt, rực rỡ muôn màu.

Eloise mua một chiếc lược sắt nhỏ chạm hoa, một hộp thiếc mỡ cừu trắng, một hũ gốm nhỏ đựng mạch nha, và một cuốn sổ nhật ký bìa da đen bóng.

Amy tặng cô kẹo mềm vị trái cây phủ đường, Eloise tìm được loại gần giống ở chợ, hỏi giá, rồi dự định mua món có giá trị tương đương để đáp lễ.

Vì là đồng nghiệp, cô không muốn Amy chịu thiệt, nên mua một gói thịt khô.

Số tiền bán cốc tiêu gần hết, còn lại chút ít, Eloise mua cho mình vài cuộn chỉ màu.