Ngày thường, mỗi lần muốn rửa mặt, họ đều phải đợi hàng xóm dùng xong mới đến lượt, bất kể là đi vệ sinh hay tắm rửa cũng đều lắm bất tiện.
Bà Terry cũng để ý chuyện này từ lâu, liền gật đầu tán thành.
Chỉ còn một tháng nữa là hết mùa tuyết rơi, đến lúc đó những việc cần tiêu tiền sẽ ít hơn.
Huống hồ, bà đã tính sau Giáng Sinh sẽ xin nghỉ việc, sang khu vực gần công viên trung tâm mở một quán nhỏ bán mì phở chiên dầu.
Vốn cũng không cần nhiều, rủi ro cũng chẳng mất bao nhiêu, chỉ cần số bà may mắn một chút.
Nếu mọi chuyện thuận lợi, đổi được một căn phòng rộng hơn, mỗi tuần chỉ cần trả thêm một hai đồng tiền thuê cũng tạm xoay xở được.
Một lúc lâu sau, Eloise thu dọn xong chỗ ngồi để mọi người có chỗ, rồi mới mở chiếc túi mà Louise mang về, lôi ra một đống quần áo cần sửa lại.
Cô sắp xếp lại thứ tự công việc trong đầu, dì cũng nấu xong nồi canh nóng hổi.
Ăn tối xong, mấy người vẫn còn bị tin phải chuyển nhà ám ảnh, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện rắc rối này.
Nhân lúc trời còn sớm, họ tranh thủ ra phòng tắm công cộng rửa ráy rồi đi ngủ sớm.
*
Khách sạn Leeds.
Hôm nay là ngày phát lương.
Vì trong lòng còn vướng chuyện chuyển nhà, Eloise ngủ không yên, cuối cùng dậy sớm hơn một tiếng đi ra ngoài.
Cô đến nơi rất sớm, chỗ gác cổng hầu như chưa có ai xếp hàng.
Sau khi thay đồ xong, cô ôm theo một gói giấy, xuống cầu thang đi tìm Amy ở ký túc xá phòng bếp, gõ cửa phòng cô ấy.
Cánh cửa gỗ đã loang lổ, ám vàng bởi khói dầu, sau một lúc mới chậm rãi mở ra.
Eloise đưa quần áo cho Amy. Amy còn ngái ngủ, đôi mắt mơ màng, xoa xoa mắt rồi cầm lấy xem kỹ, khen ngợi một hồi.
Hôm nay Amy không có ca làm, Eloise vốn định lên lầu tiếp tục chờ họp buổi sáng.
Nhưng Amy lại từ trong phòng bước ra, gọi cô quay lại và đưa cho cô một chiếc lọ: “Anh trai tớ mang kẹo về khi ra ngoài làm. Ở đây tớ còn nhiều, cậu cầm ăn đi.”
Eloise cười nhận, rồi mới chợt nhớ: Theo phong tục, đây là mùa tặng quà và giao thiệp.
Cô không thể chỉ nhận mà không tặng, ít nhất cũng phải chuẩn bị cho gia đình và bạn bè thân thiết như Amy. Đó là khoản không thể tiết kiệm.
Lên đến lầu, đúng lúc tiếng chuông đồng quen thuộc vang lên báo hiệu họp sáng. Hôm nay cũng không có gì đặc biệt.
Bà Morrison hôm nay đội một chiếc mũ nữ trang trí hình thuyền, cắm lông chim trên đỉnh.
Bà chỉ thông báo rằng vị khách ở phòng suite “đá Opal”, tiên sinh Benjamin đã chuẩn bị quà tết cho toàn bộ hơn hai trăm nhân viên khách sạn.
Dặn mọi người lúc tan ca nhớ qua phòng kế toán xếp hàng nhận quà.
Eloise vừa làm vừa háo hức, ngay cả khi Laura kêu đi quét dọn tầng sáu, cô cũng không than.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc nghỉ trưa, thì bên ngoài phòng kế toán đã bị đám đông vây kín chật như nêm cối.
Cô tranh thủ việc dáng người nhỏ, chen vào trước nhận đồ.
Nhận được một hộp giấy khá nặng, gói giấy in hoa màu sắc, không đoán ra là gì. Cô lắc thử, nghĩ chắc không phải sôcôla.
Về nhà mở ra, bên trong là bộ tách đĩa sứ. Không rõ dùng để uống gì, màu trắng tinh, kiểu dáng đơn giản nhưng đáy cốc có dấu nhãn hiệu.
Nhà Eloise chỉ dùng ly thủy tinh, đồ gỗ hay gốm rẻ tiền.
Loại đồ sứ như thế này thì giai cấp công nhân rất hiếm khi dùng, ít nhất cũng phải tốn hai ba đô mới mua nổi một cái, mà cả bộ thì giá có thể lên đến vài chục, thậm chí hàng trăm.
Cô thầm nghĩ, có lẽ có thể bán lại đồ cũ để đổi lấy chút tiền.
Tạm thời đặt món đồ sang một bên, Eloise thu dọn trong nhà một lượt, rồi chuẩn bị tiếp tục bắt tay vào may áo ngực.