Ban ngày, trong lò vẫn còn chút hơi ấm. Chỉ cần bịt kín hết các cửa gió, than sẽ cháy chậm hơn.
Eloise ngắm nghía chỗ nguyên liệu trong tay, ước chừng vừa đủ để làm hai chiếc áo ngực.
Cô cầm kim lên, tỉ mẩn may từng đường chỉ, rồi bắt đầu khóa viền.
Đồ vật tuy nhỏ, nhưng muốn làm cho tinh xảo thì phải mất hai ba ngày mới xong.
Bên ngoài là lớp vải phủ, ở giữa kẹp bông đã được ép định hình, sát vào trong là một lớp sa mỏng mềm mại giúp thoáng khí.
Phía sau lưng dùng móc cài bằng đồng thau mạ bạc, loại không để lại vết hằn.
Về thiết kế, không có nhiều chỗ để sáng tạo, ngoài việc gắn ren thì chỉ còn thêu hoa văn.
Trừ chi phí đi, lời được ba đến năm đô là Eloise cũng thấy hài lòng rồi.
Cô khâu đến khi mắt mỏi nhừ mới nghỉ, ăn qua loa ít bánh mì, uống một ấm nước nóng rồi lại tiếp tục làm.
Kế hoạch của cô là làm xong lô hàng cho tiệm cao cấp trước, rồi mới xử lý đống quần áo Louise mang về.
Toàn đồ cũ sửa lại, làm tạm được là ổn, không cần quá tỉ mỉ.
Chiều tối, dì và Louise đón Bella về.
Eloise vẫn ngồi thẳng lưng sau bàn. Nghe tiếng Bella cười đùa trên cầu thang, cô mới xoay cổ, giãn mấy cơ cứng đờ.
Cửa không khóa. Dì và Louise bước vào, đã quen với việc mỗi lần về nhà, căn phòng lại lạnh như hầm đá.
Louise không cần nhìn cũng biết trong lò chắc chỉ có một cục than mới, nên độ ấm mới mỏng manh như vậy.
Eloise vốn là người tiết kiệm, cũng chẳng mấy khi chiều chuộng bản thân. Lúc ở một mình, cô càng sẵn sàng nghiêm khắc với mình hơn.
Louise “tấm tắc” hai tiếng, lắc đầu bước vào nhà.
Cô ấy đặt xuống túi vải đựng áo cũ cần sửa, chưa kịp tháo khăn quàng đã lập tức cầm ấm nước lên thêm than vào lò.
Eloise ở bên cạnh vẫn chăm chú làm việc, khâu nốt hai mũi cuối cùng mới ngẩng lên.
Dì đang rửa mặt cho Bella, còn Louise thì ném cả túi quần áo cũ lên bàn.
“Cả đống này đều phải sửa à?” Eloise ngáp hỏi.
“Ừ. Hôm nay có thêm hai người muốn nhờ em. Ban đầu chị nghĩ em bận, nhưng nhớ lần trước em nói cứ nhận hết nên chị đồng ý luôn. Đây là tiền họ đưa.”
Louise để mấy đồng xu lên bàn. Eloise gật đầu, định lát nữa cất vào túi tiền.
Khi mới thêm than vào, lò bốc khói đen. Louise mở rộng khe cửa sổ cho thoáng, rồi mới tháo khăn quàng, bỏ mũ, xõa mái tóc xoăn sáng màu.
Cô ấy cởi giày, để hong trong nhà, rồi hỏi: “Sao lại nhận nhiều việc thế? Thiếu tiền à?”
Eloise gãi mũi, cô vốn định chờ ăn xong bữa tối mới kể chuyện chủ nhà muốn họ chuyển đi. Nhưng Louise hỏi, nên cô đành nói: “Vốn không cần gấp vậy, nhưng giờ chắc cần phải rồi.”
Cô cười khổ.
Dì vừa giúp Bella thu dọn đồ vừa quay sang, nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Bà chủ nhà nói chồng bà ấy đã bán căn nhà này rồi. Chúng ta phải dọn đi, chậm nhất là một tuần sau Giáng sinh.”
Dì vốn đã nghe phong thanh, nên không quá bất ngờ, nhưng vẫn thấy sốt ruột. Bà cứ tưởng ít nhất phải sang đầu xuân mới phải chuyển.
“Vậy là chỉ còn hơn nửa tháng... thế này thì biết tìm đâu ra chỗ ở.”
Dì thở dài, tay chống trán: “Mà thời tiết thế này, mấy người môi giới giá rẻ cũng đã nghỉ đông, về quê cả rồi.”
“Cháu có thể tranh thủ thời gian ra phố hỏi, xem có nhà nào trống không. Chỉ còn cách đi từng chỗ mà tìm.” Eloise nói, trước mắt cô cũng chỉ còn cách này.
“Cháu nghĩ, nhà mình đông người, tốt nhất là thuê được căn có hai phòng. Tiền thuê thì cũng dễ bàn, mình chịu khó làm thêm một chút chắc cũng đủ.”
Dì nghe xong thì âm thầm gật đầu.
“Dì cũng nghĩ vậy. Ít nhất phải có chỗ xoay người cho thoải mái, mà nếu có ban công thì càng tốt.”
Louise góp lời: “Dù không thuê nổi nhà có phòng tắm riêng, thì cũng nên tìm ở chỗ ít người hơn.”