Louise lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc, nói chậm rãi: “Hôm qua chị nghe nói, giám đốc Berkley và ông chủ ở trên đã quyết định, sau Tết sẽ giảm bớt số lượng phòng hạng thường.”
“Họ dự định trong năm sau sẽ bỏ hẳn bộ phận khách thường, chỉ phục vụ khách VIP của khách sạn thôi.”
“Bà Morrison muốn cắt giảm một phần nhân viên trước Giáng Sinh để tiết kiệm chi phí. Bộ phận của bọn chị đông người nhất, chắc chắn sẽ là nhóm đầu tiên bị ảnh hưởng.”
“Tuy chị cũng không muốn làm ở đây mãi, nhưng giờ vẫn chưa muốn bị sa thải.”
Louise vừa ăn vừa nghiến răng nói: “Đợi khi nào tích góp đủ tiền, chị sẽ đăng ký lớp học buổi tối để học tốc ký và đánh máy.”
“Chị cũng muốn làm việc trong văn phòng công ty, chị cũng muốn sống một cuộc sống khá hơn.”
Thực ra cô ấy vốn là người rất an phận, nhưng gần đây không hiểu sao trong nhà thay đổi rất nhiều.
Đầu tiên là Eloise bắt đầu kiếm thêm thu nhập, rồi Thomas cũng đổi công việc khác, Bella đi học, mẹ hôm qua còn tính chuyện buôn bán.
Louise bị cuốn theo, bất giác nảy sinh một cảm giác gấp gáp, muốn thay đổi điều gì đó.
Eloise mỉm cười, không nói gì, chiếc kéo trong tay cô “cạch cạch” liên hồi, hôm nay vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Cô chỉ lặng lẽ nhìn theo Louise rời khỏi nhà.
Cái khay gỗ đựng bữa sáng được ngâm trong chậu nước ấm, Eloise cẩn thận rửa sạch bàn ăn rồi mới mở gói giấy mua hôm qua, trải ra bàn, chuẩn bị cắt vải.
Về mặt thiết kế, Eloise dự định sẽ thuận theo xu hướng thịnh hành của thời đại này, thêm những đường viền đăng-ten và thêu thùa hoa mỹ nhưng không thực dụng.
Bởi rốt cuộc vẫn có nhiều phụ nữ thích mặc loại áo thời trang có thể để lộ một đường viền của đồ lót bên trong.
Để vừa đảm bảo đẹp vừa đảm bảo thoải mái không phải chuyện dễ dàng. Bận rộn đến gần trưa, Eloise đang phác thảo trên tờ báo cũ thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Cháu đang bận trong phòng à? Ta nghe Tilly nói, cháu đang làm việc may vá.”
Bà chủ nhà liếc vào bên trong, nói: “Có thể giúp ta vá một bộ quần áo không?”
Eloise mở cửa, đối diện là khuôn mặt già nua nhưng vẫn đầy sức sống của bà chủ nhà.
Cô vội đáp: “Không vấn đề gì, cháu có thể làm, chỉ là mấy hôm nay hơi bận, bà có thể đợi được không?”
Hôm nay bà chủ nhà mặc một chiếc áo màu xanh nhạt hơi ngả lục. Từ trong tay áo, bà lấy ra hai đồng xu đưa cho Eloise, nói: “Chờ thì ta chờ được.”
Eloise thấy bà chủ nhà định trả tiền, do dự một chút rồi vẫn nhận.
Bà chủ nhà có chút ngập ngừng, nói: “Ta đến còn vì một chuyện khác, cháu có thể giúp ta nhắn lại với dì của cháu không?”
“Xin hỏi là chuyện gì ạ?”
Bà chủ nhà thở dài: “Ngôi nhà này, chồng ta đã quyết định bán rồi.”
“Bán rồi ạ?”
“Đúng vậy, dạo gần đây ông ấy gặp chút khó khăn trong chuyện làm ăn, cần gấp một khoản tiền, nên đành treo căn nhà này lên chỗ bên môi giới.”
“Không ngờ... lại bán đi nhanh như vậy.”
Bà chủ nhà là một tín đồ hiền lành, vốn không muốn làm chuyện như đuổi người thuê nhà vào mùa đông giá rét, lại ngay dịp Giáng Sinh.
Chuyện này, trong mắt láng giềng cũng ảnh hưởng đến thể diện của bà.
Nhưng trong nhà bà không phải người quyết định, chỉ có thể nghe lời chồng và con trai.
Eloise thì lại không quá bận tâm, chỉ hỏi thẳng: “Bà liền nói cho cháu biết, muộn nhất là khi nào chúng cháu cần dọn đi?”
“Muộn nhất là có thể ở đến một tuần sau Giáng Sinh.” Bà chủ nhà ái ngại nói, giải thích xong liền đi gõ cửa nhà bên cạnh.
Nhà hàng xóm còn khốn khó hơn nhà Eloise, nghe tin này, người phụ nữ bên ấy thở dài than vãn rất lâu.
Chỉ cách một bức tường, Eloise nghe rõ mồn một.
Cô khẽ cau mày, hơi lo lắng. Dù căn phòng này chật chội và chen chúc, nhưng họ đã quen ở đây.
Nếu để tiết kiệm tiền, thì cũng chẳng phải không thể cố chịu đựng thêm.
Nhưng nếu đã phải chuyển đi, Eloise nghĩ, tốt nhất là dọn hẳn sang một căn phòng tốt hơn để ở.