Chương 34: Một ngày của Thomas

Tiếng “tích tắc” khe khẽ, đều đặn vang lên, gõ nhịp trên thành ống dẫn nước bằng đồng thau.

Mỗi sáng, chỉ cần nghe thấy âm thanh này, Thomas Zanilon liền biết bà Romed đã đến văn phòng luật.

Lúc này, bà đang dùng bồn rửa tay trong phòng làm việc của ông Layson để rửa tách, chuẩn bị cà phê Panama và đường mà ông ưa thích.

Thomas mở mắt, trước mắt cậu là căn phòng nhỏ chật hẹp, một sợi dây thép treo giữa phòng, vắt quần áo thay mà cậu mang theo.

Bức tường và cửa sổ dày giữ được hơi ấm, ngăn cái lạnh từ bên ngoài, nhưng cũng đủ khiến người ta tỉnh táo.

Cậu bật dậy, gãi đầu, khoác áo, xỏ giày da, rồi vội vàng ra khỏi phòng chứa đồ.

Trong tầng hầm của văn phòng luật này, ngoài Thomas còn có hai người giúp việc bếp ở trọ. Một bà giúp việc đang đứng bên bồn nước trước cửa phòng cậu đánh răng.

Thomas mở hộp bột đánh răng, bàn chải lông heo sau khi chấm bột sẽ hơi cứng và rát.

Cậu thấy bà giúp việc dùng bàn chải lông trắng mềm, liền nghĩ, khi lĩnh lương sẽ mua mấy cái để làm quà Giáng Sinh gửi về nhà.

Còn hai ngày nữa là có lương.

Văn phòng luật có khá nhiều luật sư đến sớm để xử lý hồ sơ, nên bà Romed đã dặn nhà bếp chuẩn bị đủ bữa sáng cho mười người.

Về khoản ăn uống, Thomas được hưởng đãi ngộ y như họ.

Vì còn nhỏ nên không ai pha cà phê cho cậu, bữa sáng của cậu là sữa nóng cùng bánh mì nướng vàng giòn.

Thỉnh thoảng đầu bếp sẽ dùng chảo rán cho cậu một quả trứng ốp-la, nhưng cũng đồng thời sai bảo: “Thomas, lát nữa nhớ quét lại phòng bếp, nhớ lau khô nước, rồi lau lại cả đống bát đĩa nữa.”

Thomas nghĩ chắc là vì ông Layson vốn là người rộng rãi và tốt tính, nên ngoài những việc vặt đó, mọi người ở đây đều sống rất hòa thuận.

Thomas quen một cậu bạn phát báo, sau này đi học nghề ở tiệm mộc. Đến giờ cậu ấy vẫn phải ngủ cạnh bếp lò và ăn cơm thừa cứng ngắc mỗi ngày.

Thomas vừa nhét trứng vào miệng vừa gật đầu: “Vâng ạ.”

*

Mười giờ.

Mấy luật sư làm thêm từ sáng sớm cuối cùng cũng xong việc, từng nhóm hai ba người xuống lầu, tìm chỗ ngồi trong phòng ăn nhỏ.

Họ vắt chéo chân, uống ly cà phê đặc sánh và bàn chuyện tối nay sẽ đến nhà hàng mới mở nào để tụ tập.

Thomas ở phòng bếp bên cạnh, vểnh tai nghe họ bàn luận đủ thứ: tình hình chính trị, cuộc bầu cử sắp tới, giá cổ phiếu, rồi những chuyện lặt vặt khác.

Cậu thong thả dùng khăn trắng lau sạch từng chiếc đĩa, rửa xong thì cầm cây lau nhà kéo một lượt từ bếp sang phòng ăn.

Gần trưa, Thomas mang theo hai chiếc khăn ẩm lên lầu, lau dọn phòng làm việc của các luật sư, chỗ chất đầy hồ sơ và sách vở.

Mới lau được nửa chừng, cậu đã ngồi thụp xuống hành lang, rút một quyển《 Emile 》 của Rousseau ra, chậm rãi lật xem.

12 giờ 15 phút, ông Layson từ cầu thang đi lên sau khi tiếp một vị khách.

Ông liếc qua phòng đọc, bất chợt thấy Thomas co ro trong hành lang như một con chuột nhỏ.

Sáng nay, ông vừa gặp tiên sinh Janlts và cô cháu gái của ông ta, công việc khá suôn sẻ nhưng tâm trạng của ông lại khá phức tạp.

Giờ đây, ông không quen lắm khi phải để ý đến Thomas, bèn gõ nhẹ vào cánh cửa.

Ngay lập tức, bên trong vang lên tiếng lật sách vội vàng. Khi ông nghiêng đầu nhìn lại, Thomas đã cúi xuống lau tủ như thể chưa từng rời tay.

Lúc này Layson mới hài lòng bước vào phòng làm việc.

*

Trong chiếc chảo gang dày, bánh sủi cảo đã chiên sẵn được hâm lại vẫn giòn tan. Louise nhắm mắt, há miệng nhai, hơi nóng làm lưỡi cô bỏng rát, mặt mày nhăn nhó.

“Nóng quá... nóng quá!”

“Không thể đợi nguội chút rồi ăn à? Có ai tranh của chị đâu...”

Eloise ngáp, mũi kim suýt chọc vào ngón tay. Trước mặt cô cũng có một phần bánh, nhưng cô mải cúi đầu bận rộn với kim chỉ.

Dì Terry vừa ra ngoài đưa Bella đi học, trong nhà chỉ còn hai chị em.