Từ khi xuyên tới đây, Eloise mới lần đầu tiên tiêu nhiều tiền đến vậy. Cô thấy mình như vừa thở phào xong đã phải gồng lên, về đến nhà lập tức bắt tay vào làm rập.
Thứ Eloise dự định làm là áo ngực.
Nếu nhìn lại vài thập niên trước, giới nhà giàu ở đây vẫn chuộng loại áo nịt ngực có khung xương cá, thít chặt đến mức eo chỉ nhỏ bằng một bàn tay, phối cùng váy crinoline, tạo thành dáng tam giác ngược đặc trưng.
Qua vài thập niên, áo nịt ngực dần phát triển theo hướng mềm mại hơn, bỏ bớt dây đai, giảm nhiều chi tiết cứng ép bên trong, nhưng về cơ bản vẫn thiên về sự gò bó.
Mãi cho đến hơn chục năm trước, ở New York mới bắt đầu xuất hiện loại áo ngực gần giống hiện đại.
Eloise dự định sẽ dựa trên nền tảng đó, làm thêm một số cải tiến để giải phóng cơ thể hơn.
Gần bốn, năm giờ chiều, cô mới giật mình, vội ra trường nữ sinh đón Bella.
Trên đường về, cô hỏi Bella đều học cái gì, ăn cái gì.
“Cô giáo dạy em đọc sách, đánh vần, nhận mặt chữ. Buổi sáng ăn bánh mì với trứng ốp, trưa ăn xúc xích trắng luộc. Cô giáo bảo ăn cơm không được nói chuyện kẻo không lớn được.”
Chế độ ăn khá ổn, Bella được ăn no. Con bé thấy trường này tốt hơn trường cũ, vui vẻ kể đã có hai bạn mới nên mới nói chuyện trong giờ ăn.
Eloise rất hài lòng. Hai chị em vừa về đến nhà, không lâu sau, bà Terry và Louise cũng ôm về mỗi người một món quà của nhân viên.
Lúc này Eloise mới biết, Louise được một hộp bột đánh răng, dì được một lọ ô-liu ngâm dầu.
Nghĩ tới thỏi sô-cô-la đắng đến chua lên hôm trước, cô lại thấy bực.
May là hôm nay, một đồng nghiệp của dì tặng bà một túi thịt muối tự làm. Mỡ béo ngậy, bỏ vào chảo đáy bằng mà rán cho ra hết mỡ, tóp mỡ vàng ruộm được vớt riêng ra.
Eloise và Bella phụ trách nhào bột, Louise thái sợi củ cải, dì cán bột thành vỏ, cho tóp mỡ và củ cải vào, gói như bánh bao, rồi chiên vàng trong mỡ heo.
Cắn một miếng, vị mặn béo quyện mùi thơm cháy, sợi củ cải ngọt nhẹ do đông tuyết, cắn ra còn ứa nước.
Món này dì học từ một cô gái lai Pháp, đổi lại bà đã giúp giặt hai chiếc áo.
Buổi tối, Bella bất ngờ rụng một chiếc răng. Louise lại hứng chí kể cho Bella nghe chuyện “Tiên răng” ngay trên giường tầng của Eloise, vừa kể vừa đùa nghịch.
Eloise thức thêm ít lâu làm việc.
Dì đã sớm ngủ say. Đêm đã khuya, Louise rửa mặt xong, từ dưới lầu bước lên, thấy Eloise đang mày mò gì đó liền hỏi.
Eloise mới nói rằng mình đang định làm áo ngực để mang tới cửa hàng đồ tinh xảo gửi bán.
Louise không hiểu rõ nhưng biết một điều: Ở những cửa hàng đó, bất cứ món gì cũng có giá bằng cả tuần lương của cô.
Thấy Eloise cũng có thể chen chân vào cái nghề buôn bán này, Louise nghĩ bụng có một tay nghề quả là tốt.
Cô ấy lên giường cởϊ qυầи áo chuẩn bị ngủ, nhưng Eloise lại bảo cô khoan đã.
“Giúp em thử xem cái áo này mặc có thoải mái không?”
Cô đưa mẫu áo ngực lên cho Louise, người phát triển đầy đặn hơn mặc thử.
Thiết kế này chưa hẳn là quá tiên phong, bản mẫu vẫn chưa có lót trong hay lớp đệm, chỉ là dáng nổi ba chiều cơ bản.
Louise mặc vào, cảm giác thấy so với những chiếc áo nịt ngực mà phụ nữ giàu mặc bên trong lễ phục thì nhẹ và ngắn hơn nhiều, nhiều chi tiết cũng khác biệt.
Cô ấy thầm nghĩ phom dáng này được tạo rất khéo, nhưng sờ vào thì lại không thấy bên trong có nhồi thêm gì.
Nghe Louise khen mặc thoải mái, Eloise mới yên tâm trong lòng.
Họ cũng đều yên giấc, một đêm không có chuyện gì.