Chương 31: Tin đồn

Khách sạn đã trang trí Giáng sinh xong xuôi. Hôm nay, vừa thay đồ xong ở phòng thay đồ, Eloise đã được một bà cô làm hậu cần hớt hải đưa cho một hộp quà Tết nhân viên.

Cô nhận lấy cái hộp nhỏ dẹt bọc giấy màu, đem vào kho chứa thì thấy Amy cũng ở đó, trên tay cũng cầm quà.

Vừa mở hộp vừa tò mò, Eloise hỏi: “Hôm nay lẽ ra cậu không trực mà, sao lại lên đây?”

Amy kéo cô ra sát cửa sổ, ánh mắt đầy bí hiểm: “Có người nghỉ việc. Hôm qua bà Morrison sai người xuống gọi tớ lên thay ca.”

Eloise xé lớp giấy bọc, bên trong là một thanh sô-cô-la nâu in logo khách sạn Leeds.

“Đoán xem ai nghỉ?”

Eloise không để tâm, bẻ một miếng bỏ vào miệng: “Ai vậy?”

Sô-cô-la thời này đắng chát, ban đầu suýt làm cô nhăn mặt, may mà cuối cùng vẫn đọng lại chút ngọt.

Amy ngập ngừng mấy giây rồi nói: “Là Nasha. Hôm qua cô ấy xin nghỉ rồi rời khách sạn cùng một vị khách ở tầng sáu.”

“Tớ đã nói rồi, cô ấy kiểu gì cũng làm vậy. Giới nhà giàu không nói chuyện tình cảm, nhưng nếu còn chút thể diện, họ luôn muốn tìm một tình nhân. Không có, chẳng khác gì không có xe ngựa, mất mặt lắm.”

“Nasha sao...” Eloise thầm thấy chẳng lành, sợ rằng cô gái kia bị lừa.

Nhưng bản thân cô cũng chẳng có khả năng can thiệp, lời khuyên trước đó đã vô ích, giờ chỉ biết chấp nhận.

“Mỗi người một số.” Cô khẽ lẩm bẩm, gói kỹ thanh sô-cô-la lại, nhét vào áo.

Tin tức Nasha cùng một vị khách giàu có rời khỏi khách sạn lan truyền nhanh chóng khắp nơi, nhất là sau khi biết cô ấy quét dọn lò sưởi trong phòng của họ.

Khi vừa xong việc, Eloise đã bị Louise tìm thấy, bảo cô sang căn phòng chứa ga trải giường bên kho số 7.

Trong phòng lúc này đông người, ai cũng đang thu dọn chuẩn bị đi ăn trưa.

Louise kéo Eloise vào. Đúng như cô dự đoán, mấy cô gái bên trong lập tức hỏi về Nasha.

Eloise bảo mình không thân với cô ấy. Một cô bạn chơi khá tốt của Louise đưa cho cô cốc rượu vang nóng.

Cô nhận rồi nói: “Tôi cũng mới biết tin thôi, chẳng rõ vị thương nhân đó là ai.”

Có người nghe xong thì ghen tị, có người lại tỏ vẻ khinh bỉ.

Thấy Eloise không muốn nói, Louise liền xua đám tò mò đi: “Chuyện như vậy năm nào chả có vài lần. Ở chỗ này, tránh cũng không tránh được.”

Trò chuyện một lúc, mấy cô gái lại nhắc đến tay nghề khéo léo của Eloise.

Hai cô gái sáng nay nhận được găng tay đều là bạn của Louise, đi đâu cũng khoe.

Những cô khác, nhà không quá nghèo, chẳng phải lo tiền gia dụng, nên chi tiêu rủng rỉnh hơn.

Lần này, thấy đồ Eloise làm vừa đẹp vừa chắc chắn, ai cũng muốn đặt.

Ngay tại chỗ, ba bốn người trả tiền luôn, dặn mai Louise đem đồ cũ về cho cô sửa thành những món đồ nhỏ.

Eloise đang lo thiếu tiền, nên chẳng từ chối ai. Mấy món bảy hào, năm hào cộng lại cũng được hai ba đô.

Số tiền này đến cũng thật đúng lúc. Cô ghé cửa tiệm đồ tinh xảo xem giá, rồi đi dạo thêm vài gian hàng khác để so sánh. Kết quả cũng gần như nhau.

Eloise vốn định tìm ai đó mượn thêm chút tiền để mua loại vải tốt hơn, làm những món tinh xảo hơn.

Nhưng giờ tính toán lại thấy tạm thời chưa cần vay. Chỉ là, cô phải đẩy nhanh tiến độ làm việc mới kịp.