Chương 30: Lịch trình của luật sư Layson

Giáng Sinh đang đến gần, bầu không khí năm mới ở New York càng thêm đậm nét, thành phố bận rộn và chật kín người.

Trong văn phòng luật sư của Layson, hơi nóng từ ống dẫn nước ấm hòa lẫn với mùi mực dầu nhẹ nhưng hơi khó chịu, phảng phất trong không gian.

Mùi ấy xuất phát từ chiếc máy đánh chữ kiểu phím đặt trên bàn làm việc của bà Romed.

Đôi tay bà lem đầy những vết đen do dính mực khi sửa hộp mực, và lúc này bà đang cẩn thận gõ từng phím kim loại, cố tránh để dây bẩn ra thêm chỗ khác.

Trên giấy là danh sách khách hàng mà ông Layson cần đích thân đến thăm trước khi năm mới gõ cửa.

Trong đó có vài vị quyền quý, là những người quan trọng nhất.

“Thưa ông! Lịch trình của ông đã được sắp xếp xong!”

Thấy ông Layson từ xe ngựa bước xuống, đi thẳng vào tiền sảnh, bà Romed lập tức đứng dậy, rút tờ giấy vừa đánh máy ra khỏi máy và đưa cho ông.

“Chào buổi sáng, bà Romed.”

Ông Layson ngậm một điếu xì gà nơi khóe miệng, đón lấy tờ giấy, cúi mắt nhìn, rồi khẽ cau mày.

Bà Romed giải thích về sự thay đổi trên lịch trình: “Hôm qua, ngài Janlts cho người đến báo rằng ông ấy muốn sửa lại di chúc.”

“Người thừa kế vốn đã định từ trước là cô cháu gái của ông – tiểu thư Janlts, giờ sẽ được đổi thành một khoản hồi môn đặt trong quỹ ủy thác.”

Bà lại thở dài: “Cô Janlts đúng là đáng thương, cha mất chưa đầy một năm, toàn bộ doanh nghiệp, nhà máy, cổ phiếu của gia tộc Janlts đều rơi vào tay người chú.”

“Ngay cả bản thân cô ấy cũng không thoát được, bị ép đính hôn một cuộc hôn nhân quyền lực. Nếu không lấy chồng, có khi đến một xu thừa kế cũng chẳng nhận được.”

Ông Layson chưa từng gặp cô Janlts, nhưng từng đến biệt thự nhà cô. Ông tò mò hỏi: “Đính hôn với ai vậy?”

Bà Romed lau tay, nhấc tách trà đỏ đặt trên bàn, cho thêm hai viên đường rồi nhàn nhạt đáp: “Winston Mockern.”

Nghe vậy, ông Layson nhướng mày: “Ông ta định gả cháu gái để thế chấp, vay một khoản tiền à?”

Ông gạt tàn thuốc, gấp tờ báo lại. Quả nhiên, trên cái thang giai cấp này, ở tầng trên vẫn có tầng trên nữa, đã giàu rồi lại muốn giàu thêm.

Trước câu đùa của ông Layson, bà Romed chỉ cười bất đắc dĩ. Ai mà chẳng biết, ở Bắc Mỹ, họ Mockern chẳng khác gì đồng nghĩa với ngân hàng.

Ông Layson ngoài ba mươi, từng góa vợ và không tái hôn.

Vì vậy, ngay cả dịp năm mới, ông cũng chẳng cần dành nhiều thời gian cho gia đình. Với lịch trình dày đặc này, ông không hề thấy phiền.

Cởi bỏ chiếc mũ chóp cao vành phẳng để ở quầy lễ tân, ông đang định lên lầu thì bắt gặp một gương mặt nhỏ lạ hoắc.

Thomas xách một cái xô sắt đi xuống. Cậu vắt miếng giẻ ướt sũng, nước chảy tong tong, rồi ngồi xổm xuống lau bậc cầu thang.

Ông Layson cảm thấy cậu bé này hơi quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu. Ông chỉ tay hỏi: “Con chuột nhắt kia từ đâu ra vậy?”

Bà Romed đáp: “Mới nhận vào thôi, trước đây nó làm nghề bán báo. Tôi sắp xếp cho nó ngủ ở căn phòng nhỏ cạnh kho chứa đồ, ông không phiền chứ?”

“Được đấy.”

Ông gật đầu, tránh sang một bên để không cản đường Thomas rồi tiếp tục lên lầu.

*

Eloise ngồi bên giường, bỏ hai đôi găng tay vừa hoàn thành vào túi giấy.

Một đôi là găng dài xanh lam, may bằng vải cotton, thêu đơn giản hoa văn xương cá, dài tới khuỷu tay.

Đôi kia là loại ngắn viền bèo, tận dụng từ qυầи ɭóŧ cũ màu nâu đỏ, cô phải làm suốt cả ngày hôm qua, đến mức mệt lả, thức khuya lắm mới xong.

Cô nhìn theo bóng dì đưa Bella đến trường, rồi giao găng tay cho Louise trước khi ra cửa.