Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nữ May Vá Ở Thế Kỷ 19

Chương 29: Cửa hàng tinh phẩm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Eloise bước vào với dáng vẻ không giống người có tiền, nên cũng chẳng ai trong cửa hàng buồn để ý đến cô.

Ông chủ tiệm là một người đàn ông trung niên mập mạp, để bộ ria mép cong như cái móc câu.

Ông ta ngồi sau quầy, rít một chiếc tẩu gỗ dài, đôi mắt tròn trịa như mắt bò, trông vừa buồn cười vừa khó đoán.

“Chào ông, tôi có việc muốn hỏi. Xin hỏi tôi nên xưng hô thế nào với ông?”

Từng là tầng lớp tiểu tư sản hơn nửa đời người, nên Eloise biết cách cư xử với kiểu người như vậy.

Dù quần áo giản dị, nhưng phong cách nói chuyện mang đậm dấu ấn một tầng lớp nhất định, kiểu vừa trịnh trọng vừa có chút kiểu cách này cô rất thành thạo.

Ông chủ liếc cô một cái, thấy lời lẽ không thô tục thì nhấc tẩu, đáp: “Tôi họ Antony. Cô muốn hỏi gì?”

Eloise thuận miệng bịa ra một thân phận dễ tin hơn, giọng bình tĩnh: “Cứ gọi tôi là Eloise. Tôi đang làm tạp công ở một tiệm may, dạo gần đây nhận thêm chút việc riêng. Muốn hỏi ông, ở đây có nhận ký gửi đồ thủ công không?”

Antony nhún vai, vẻ chẳng lấy gì làm lạ. Trong nghề may, thợ học việc hay người làm công tranh thủ rảnh rỗi để tự tay làm vài món đem bán kiếm thêm tiền, chuyện này ở đâu cũng có.

Loại người này tay nghề có chút căn bản, nhưng chưa đủ để chính thức làm đồ may đo, đang cố gắng tích lũy kinh nghiệm.

Nhận ký gửi đồ như vậy cũng chẳng lạ, chủ tiệm nào mà chẳng muốn tiết kiệm chút chi phí.

Antony gõ mấy ngón tay tròn lẳn như củ cải xuống mặt quầy, rồi nghiêng cái tẩu thuốc trong tay, lười biếng chỉ về phía một kệ hàng bên cạnh.

Trên đó bày toàn những món hàng mới do các xưởng gia đình gửi đến: vài chiếc khăn tay thêu, mấy chiếc túi xách nữ thủ công may tinh xảo…

Ông khá đắc ý với “bộ mặt” của cửa tiệm mình, còn cố ý khoe khoang: “Muốn ký gửi hàng? Cửa tiệm tôi không dễ tính đâu. Không phải thứ hàng qua loa tầm thường nào cũng lên được kệ đâu nhé.”

“Nếu hàng của cô đạt tiêu chuẩn tuyển chọn của tôi, thì lợi nhuận gộp sẽ chia đôi. Nhưng giá bán thì cô có thể tự định.”

“Ở New York này, hiếm có ông chủ nào rộng rãi như tôi đấy.” Antony lại rít một hơi thuốc.

Lợi nhuận gộp không phải lợi nhuận ròng, tức là Eloise phải tự chịu chi phí sản xuất, rồi chia đôi phần lời với ông.

Thực tế, sau khi trừ vốn, phần cô nhận được có thể còn ít hơn một phần ba so với phần lãi của ông chủ.

Thật đúng là buôn bán chẳng có chỗ cho lương tâm.

Eloise nghe vậy, khóe môi chỉ khẽ nhếch, nụ cười mỏng manh đến mức gần như không thể nhận ra.

Cô chậm rãi hỏi: “Ở chỗ ông, mỗi tuần hàng gửi bán có thể bán được bao nhiêu tiền? Có khi nào đạt đến một phần năm tổng doanh thu không?”

Kiếp trước, Eloise từng là nhà thiết kế, hơn nữa còn là người giỏi nhất trong việc đem lại lợi nhuận cho công ty.

Cô siết chặt tay, lại nói: “Nếu sản phẩm của tôi có thể giúp ông nâng doanh thu từ hàng gửi bán lên tới một phần năm tổng doanh thu hàng tháng. Khi đó, ông có thể chia lợi nhuận theo tỉ lệ ba-bảy được không?”

“Nếu cô làm được thì tất nhiên là được rồi.”

Antony bật cười, lộ vẻ không tin. Doanh số hàng tháng của ông trung bình hơn 200 đô, một phần năm là khoảng 40 đô.

Theo kinh nghiệm của ông, hàng thủ công ký gửi thường chỉ bán được vài món, tầm 10 đến 20 đô/tháng là nhiều.

Muốn bán 40 đô, trừ khi sản phẩm của cô thật sự vừa bày ra đã bán được.

Lại còn phải là loại giá cao đến 7-8 đô mỗi món.

Có tiền mua vậy, người ta còn không đi đặt riêng ở tiệm may hay sao? Antony chẳng tin cô có tài như thế.

Eloise gật đầu, không hỏi thêm, chỉ bình thản nói: “Tuần sau tôi sẽ mang hàng đến để ông xem xét. Nhìn vào là biết tôi có làm được hay không.”

Nói xong, cô chỉnh lại khăn quàng cổ, bàn tay ấn nhẹ vành mũ, rồi nhanh bước rời khỏi cửa hàng.

Đôi giày dẫm lên lớp tuyết bùn lầy nhão, để lại chuỗi dấu chân nhỏ, hướng về con phố nơi ngôi nhà của cô, nhẹ nhàng mà vội vã.
« Chương TrướcChương Tiếp »