Chương 27: Tham quan

Từ vẻ bề ngoài, ngôi trường này trông khá yên tĩnh và ấm cúng. Dù quy mô nhỏ bé, nhưng hành lang trước cửa đã được dọn sạch tuyết, tạo cảm giác lịch thiệp và ngăn nắp.

Eloise đưa tay gõ chuông cửa.

Trong lúc chờ đợi, cô khẽ kéo Bella bước lên bậc thềm, nhưng cô bé lại có vẻ không muốn bước đi. Đôi giày cũ được vá đi vá lại của Bella như cắm chặt vào lớp tuyết dưới chân.

Eloise cúi người ngồi xuống, hai tay nâng lấy gương mặt trắng hồng như sứ của Bella. Trên khuôn mặt ấy, cô nhìn ra được sự sợ hãi mơ hồ trước một nơi chốn hoàn toàn xa lạ.

“Đừng sợ.” Eloise mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Bella, cho dù trong kia có gì, chúng ta cũng phải vào xem thử trước. Nếu không nhìn, lỡ đâu lại bỏ lỡ điều tốt thì sao?”

Bella có mái tóc vàng óng như tơ, được búi thành hai búi nhỏ giống như sừng dê.

Lúc này, cô bé đang không ngừng xoắn nhẹ đuôi tóc bằng đầu ngón tay. Gương mặt bị bàn tay ấm áp xoa xoa, cô bé chu môi, ngập ngừng: “Nếu như... em không thích thì sao?”

“Không thích thì không tới nữa, không ai ép em cả.”

Vừa dứt lời, Eloise đứng dậy. Từ sau cánh cổng sắt sơn đen, một người phụ nữ trung niên mặc áo bông dày bước ra từ hành lang.

Bà ấy đi đến mở cửa, quan sát hai người một cách cân nhắc rồi hỏi: “Chào cô, hai người đến để hỏi về việc nhập học đúng không?”

Eloise có bệnh nghề nghiệp, nên việc đầu tiên là đánh giá người phụ nữ này từ đầu đến chân. Bà ấy trông không có điểm gì đặc biệt.

Trên người mặc một chiếc áo khoác cổ tròn màu xanh cobalt, bên dưới là chiếc váy dù kẻ sọc kiểu Ấn Độ cũ kỹ nhưng vẫn được chăm chút tươm tất, váy dài che kín đôi giày da.

Cả người toát lên vẻ chỉn chu, có thể thấy không thiếu thốn về vật chất, nhưng cũng chẳng mấy quan tâm đến thời trang, rất giống kiểu phụ nữ sống bằng khoản niên kim mấy trăm đồng một năm từ một quỹ tín thác ngân hàng.

“Vâng, tôi thấy thông tin trên báo. Chúng tôi có thể vào tham quan trước không ạ?”

“Hoàn toàn có thể, cô cứ gọi tôi là Madeline. Tôi vẫn còn độc thân.” Vừa nói, bà Madeline vừa mở cổng, lịch sự mời Eloise và Bella vào rồi quay người dẫn đường.

“Rất hân hạnh, tiểu thư Madeline.”

Eloise đáp lại rồi tự giới thiệu cả mình lẫn Bella.

Vị tiểu thư Madeline này đưa họ đi tham quan phòng học, ký túc xá, nhà ăn, cùng với một căn phòng nhỏ dùng làm thư viện.

Căn phòng ấy có cửa sổ lớn, ánh sáng tràn ngập, hoàn toàn không có vẻ lạnh lẽo, ảm đạm.

“Bây giờ các em nhỏ đang tự đọc sách.” Madeline ra hiệu cho Eloise nhìn qua cửa kính.

Trong phòng không có nhiều học sinh, phần lớn từ năm đến mười hai tuổi, tổng cộng khoảng hơn ba mươi em. Cạnh đó là hai cô giáo trẻ đang ngồi trên băng ghế sát tường trông coi.

Eloise quan sát kỹ một lúc rồi mới rút ánh mắt lại, theo Madeline đến văn phòng.

“Bella, em thấy nơi này thế nào?” Eloise cúi đầu hỏi nhỏ.

Bella không biết nói gì, chỉ gật đầu nhẹ.

Madeline nhận ra, vị tiểu thư Zanillon này rất tôn trọng cảm nhận của cô em họ.

Thấy Bella gật đầu, Eloise mới bắt đầu hỏi về học phí.

Lúc trước ở bên ngoài thư viện, cô đã cẩn thận nhìn qua tay, chân và tóc của các bé gái trong trường.

Móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, không có vết bẩn, tóc cũng chải mượt và có bôi dầu, không thấy dấu hiệu suy dinh dưỡng khiến tóc khô xơ.

Điều đó chứng tỏ, bữa ăn ở đây ít nhất được chăm sóc tử tế. Nhưng nếu chăm nom như vậy, học phí hiện tại xem ra là quá thấp.