Chương 26: Trường nữ học Momans

Thấy cô như vậy, Eloise cũng không hỏi thêm.

Cô không cho rằng một cô gái nghèo yêu thích cuộc sống đủ đầy là có gì sai trái. Nếu đổi lại là cô, có lẽ cô cũng sẽ chọn như vậy.

Cảm giác bị đói thực sự rất khó chịu. So với việc mãi chịu đựng sự vất vả không dứt, lựa chọn như vậy cũng chẳng có gì đáng trách.

Eloise chỉ sợ, người khác lại phải gánh lấy cái nghiệp lẽ ra là của cô. Dù chuyện này, về lý đã chẳng còn liên quan đến cô.

Cô há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Chỉ nhẹ nhàng giúp Nasha dọn sạch bếp lò, rồi khẽ lắc đầu, nhìn cô ấy: “Nasha, tôi không có ý gì đâu. Chỉ là vì chúng ta là đồng nghiệp, nên tôi muốn nhắc cậu, nhất định phải cẩn thận, bảo vệ chính mình nhé.”

Nasha nghe xong thì sững người. Cô quay đầu nhìn lại, thấy Eloise không hề có chút châm chọc nào trên mặt, ngược lại giọng điệu còn rất chân thành, rõ ràng là đang cố gắng khuyên cô vì muốn tốt cho cô.

Nasha mím môi, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục làm việc.

Buổi trưa, Amy — người vốn tốt bụng và thân thiện lại rủ các cô xuống bếp ăn cơm cùng nhau. Nhưng Eloise từ chối. Cô muốn về sớm để dẫn Bella đi chọn trường.

Eloise thay đồ rồi về nhà trước.

Lúc này, Bella đã nghỉ việc ở tiệm báo. Vì không yên tâm để con bé ở nhà một mình, sáng nay dì Terry đã nhờ bà chủ nhà trọ cho Bella đọc sách cùng con gái bà.

Đây là lần đầu Eloise gõ cửa nhà bà chủ.

Chồng và con trai của bà đều làm nghề đóng giày, còn con gái thì từng theo học vài năm ở trường nữ sinh, sau làm gia sư rồi lấy chồng, gần đây mới sinh con chưa lâu.

Vì chồng quá bận rộn, cô đến tá túc tạm thời ở nhà bà chủ để được chăm sóc.

Bà chủ nhà là một người phụ nữ hiền hậu. Trên người bà mặc bộ đồ bông dày màu trầm đã lỗi thời, mang phong cách Victoria.

Khi bà mở cửa, Eloise liếc mắt đã nhìn thấy Bella đang ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế mây trong phòng trong, ăn gì đó.

Bà chủ nhà biết Eloise là một đứa bé thật thà, là người phụ nữ nhân hậu nên bà rất cảm thông với dì Terry – người phải gồng mình nuôi nhiều đứa trẻ như vậy.

Không chỉ trò chuyện đôi câu với Eloise, bà còn bảo Bella lấy thêm hai chiếc bánh quy mang đi ăn.

Eloise dắt Bella ra ngoài, cũng không cấm con bé lấy bánh. Chỉ bảo con bé cảm ơn bà chủ, rồi hai chị em mới cùng nhau trở về.

Sáng nay, Eloise đã thấy vài mẫu quảng cáo về trường nữ sinh trên tờ báo. Hai chị em về nhà ăn tạm chút mì, sau đó cầm theo tiền, thẳng tiến tới ngôi trường gần nhất.

Trường nữ học Momans là một cơ sở giáo dục tư nhân do một người phụ nữ trung niên gốc Đông Âu di cư sang Mỹ sáng lập.

So với các trường tôn giáo danh tiếng khác, trường này không có vẻ ngoài hoành tráng hay tiếng tăm gì.

Toàn bộ khuôn viên chỉ là một tòa nhà ba tầng đơn sơ với một sân nhỏ phía trước, vậy mà học phí lại không hề rẻ chút nào.

Mỗi tuần phải trả hai đô la rưỡi, bao gồm một bữa ăn chính nhưng không bao gồm bữa tối. Có thể chọn ở nội trú, nhưng mỗi tuần phải nộp thêm một đô la nữa.

Tất cả những thông tin này đều đã được đăng trên báo. Eloise cũng vì tò mò mà tới xem thử: Tại sao một ngôi trường không mấy tiếng tăm như vậy mà học phí lại cao? Chẳng lẽ bên trong có điều gì đặc biệt?

Phía trước cổng sân có một hàng cây bách xanh mướt, phủ một lớp tuyết trắng lấp lánh. Trên cành cây còn treo mấy ngôi sao sáu cánh làm bằng kim loại.

Tòa nhà gạch đỏ nâu thấp thoáng sau hàng bách, hiện ra một phần mái hiên. Trên đó có khắc những dòng chữ loang lổ, ghi tên ngôi trường nữ sinh này.