Sau bữa trưa, Eloise đặt phần canh cá còn lại lên bếp để giữ ấm.
Cô treo những khúc cá khô và xúc xích còn thừa lên tường, dùng nước ấm rửa sạch những chiếc bát gỗ và muỗng mà Thomas và Bella đã ăn hết sạch.
Sau đó, cô dọn dẹp nhà cửa một lượt, sắp xếp mọi thứ gọn gàng. Đợi Thomas đi tìm ông chủ tiệm than để nhờ viết thư giới thiệu, rồi đến tiệm báo xin nghỉ việc.
Khi dì và Louise trở về, Thomas đã đang sắp xếp bàn chải đánh răng, quần áo và mũ vào trong chiếc rương đan bằng liễu gai.
Tối đến, hai người phụ nữ trở về trong giá rét, gương mặt đỏ ửng vì lạnh nhưng ánh mắt lại ngập tràn niềm vui, như thể gặp được điều tốt lành nào đó.
Thấy Thomas đang thu dọn hành lý, Louise chưa kịp nghe cậu kể gì đã vội hỏi: “Em tìm được việc rồi à?”
“Em tìm được công việc mới rồi, làm công việc vặt trong văn phòng luật của ngài Lawson.” Thomas đáp.
Dì nghe vậy, nét cười trên gương mặt dần biến mất, bà quay người khép chặt cửa, rồi nhíu mày hỏi lại: “Không phải là làm mấy việc nguy hiểm như dọn ống khói đấy chứ? Tiền công thế nào? Có phải bị lừa không?”
Thomas vội rót nước mời dì nghỉ chân, rồi mới từ tốn kể lại: Văn phòng luật đó chính là nơi cậu đã phát báo suốt cả tháng, đã thăm dò kỹ càng.
Còn Louise, trong lúc lắng nghe, khẽ kéo Eloise sang một bên, thì thầm nói nhỏ: “Hôm nay chị lén nhét cái áo sơ mi ấy vào giỏ đồ gửi lên lầu, lúc họ kiểm tra chẳng ai phát hiện có gì lạ. Chị đoán vị khách ở phòng đó chắc cũng sẽ không để ý.”
Eloise gật đầu, rồi lấy ra từ góc để kim chỉ chiếc mũ rơm bonnet đã được giặt sạch và lót lớp lót bên trong, đưa cho Louise: “Đây, chị xem. Em cố ý tranh thủ sửa xong mũ rồi, khăn quàng cũng đã vá lại, ngày mai hai ta sẽ không sợ lạnh nữa.”
Louise vui mừng khôn xiết, đội thử chiếc mũ đã được Eloise chỉnh sửa.
Mặc dù kiểu dáng có phần mộc mạc, nhưng khi đội vào lại rất vừa vặn và thoải mái, không châm chích da đầu cũng chẳng bị gió lùa.
Mép mũ còn được viền bằng loại vải nhung thiên nga rẻ tiền nhưng nhìn qua lại chẳng khác gì hàng mới mua từ tiệm.
“Tay nghề của em tiến bộ thật đấy, mỗi ngày một khác. Nếu tiếp tục thế này thêm nửa tháng nữa, e là đến lễ phục buổi sáng của các quý ông cũng có thể tự tay làm được rồi!"
Louise có phần nói quá. Eloise chỉ cười, không nói gì.
Cô chưa từng học qua cách may lễ phục kiểu thời đại này một cách bài bản. Nhưng để khâu vài món đồ nhỏ xinh, làm mấy món lặt vặt cho vui thì cô vẫn làm được.
Thật sự bắt tay vào việc may vá rồi, ngoại trừ thiết kế ra thì Eloise cảm thấy mình còn rất nhiều điều phải học.
Buổi tối, nồi canh cá vẫn còn bốc khói nghi ngút. Dì hấp xúc xích rồi dọn ra ăn cùng mì sợi.
Ăn cơm xong, Eloise lại mang theo một thau nước ấm xuống tầng dưới để lau người, rửa ráy sạch sẽ.
Không cởi đồ ngủ mà chui luôn vào chăn, cùng với dì và Louise bàn chuyện gom tiền cho Bella đi học.
“Bella còn nhỏ như vậy mà cứ lang thang bên ngoài mãi thì không ổn chút nào. Nhà mình mà rộng rãi thêm một chút, chắc cũng nên cho con bé đi học, biết đọc biết viết.”
“Là như vậy, chỉ là nhà mình hiện tại còn eo hẹp quá, nếu cho nó đi mấy chỗ nghèo đến mức cơm còn không đủ ăn mà học thì chị cũng không nỡ lòng nào.”
Louise vừa nói vừa vuốt ve má của Bella. Con bé đang rúc bên chị, chuẩn bị ngủ. Nhưng nghe nhắc đến đi học, mắt bé lập tức mở to.
Ở New York, có những trường học dành riêng cho trẻ em nhà nghèo. Có công lập, tư thục, hoặc của nhà thờ, cũng có những trường dành riêng cho nữ sinh.
Nói là trường học, nhưng thực ra chỉ là dạy đọc vỡ lòng, đánh vần, học ghép chữ, trình độ chẳng cao bao nhiêu. Thế nhưng học phí lại muôn hình muôn vẻ.
Bella rúc vào lòng Louise, mặt mày nhăn nhó. Trước đây cô bé từng đi học vài hôm, nhưng vì tính cách hiếu động, giáo viên lại luôn yêu cầu cô bé phải ngồi ngay ngắn suốt giờ học.
Eloise biết, Bella đã chán việc đi học từ lâu rồi. Nhưng trẻ con sợ đi học, phần lớn là vì ở đó từng bị ấm ức.
“Em tính sẽ đích thân tìm cho Bella một trường nữ sinh, giáo viên phải hiền lành, gần nhà, tốt nhất là học nửa buổi thôi. Có đắt một chút cũng được, cùng lắm em nhận thêm việc để kiếm tiền...”
Trường nam nữ lẫn lộn không an toàn, trường của giáo hội thì cô vốn không thích, trường nội trú lại sợ không chăm sóc được. Sàng lọc hết những điều kiện ấy, khả năng cũng chẳng còn mấy lựa chọn.
Bella nghe vậy cũng yên tâm hơn, không nhắc đến chuyện “không muốn đi học” nữa.
Dì thấy Eloise nói vậy, liền ngồi dậy, lật tấm ván giường lên, lấy ra mấy đồng đô la dành dụm, nói: “Sao có thể để con lo hết được. Dì ở đây cũng còn chút tiền...”