Chương 22: Cải thiện thức ăn

Trên đường trở về, Thomas cứ nghĩ mãi đến việc sau bữa trưa phải ghé tiệm than nhờ ông chủ làm người bảo lãnh.

Thật ra rất nhiều người làm ăn nhỏ có cửa tiệm ổn định như vậy đều sẵn sàng đứng ra làm người bảo lãnh cho những lao động vặt như cậu, miễn là cậu thường xuyên tiêu tiền ở tiệm họ. Coi như đôi bên cùng có lợi.

Thông thường, chỉ có những công việc nặng nhọc nhất trong nhà máy mới không yêu cầu người bảo lãnh.

Eloise vốn không rõ những luật lệ ngầm trong xã hội thế kỷ 19 này.

Tuy bề ngoài tỏ ra đồng tình với những kế hoạch của Thomas, thật ra cô vẫn âm thầm ghi nhớ tất cả vào lòng.

Chợ Gansevoort – nơi dì hay lui tới vì giá rẻ nằm khá xa nhà, ở tận phố 11. Cả ba người phải đi bộ gần nửa tiếng mới đến.

Dọc đường đi, ba chị em vừa trò chuyện vừa cười đùa vui vẻ. Lần đầu tiên, Eloise ngẩng đầu lên ngắm nhìn cảnh sắc thành phố New York.

Cô đã tự nhốt mình trong nhà để làm việc quá lâu đến nỗi gần như quên mất, thành phố này thực ra cũng đẹp đẽ và thơ mộng.

Công viên Trung Tâm phủ đầy tuyết trắng, phản chiếu lên các con phố tấp nập một vẻ đẹp yên bình lạ thường.

Trên dòng sông Hudson êm đềm, những con thuyền nhỏ trắng muốt như đàn chim bồ câu lặng lẽ trôi trên mặt nước.

Cô bước đi giữa phố xá ồn ào, hai bên đường là những cửa hàng san sát treo đầy cờ hiệu rực rỡ, dây leo giăng mắc bên hiên, lụa màu sặc sỡ đong đưa trong gió.

Những quả cầu pha lê lấp lánh ánh sáng phản chiếu, tất cả đều phủ một lớp tuyết trắng nhẹ nhàng, tựa như một thước phim điện ảnh tuyệt đẹp.

Không khí lạnh buốt thấm vào l*иg ngực, nhưng lẫn trong đó là mùi bánh mì nướng thơm lừng từ một tiệm bánh gần đó.

Khi tới chợ, Eloise lại bị choáng ngợp bởi hàng loạt cửa tiệm san sát nhau trong con phố nhỏ lộ thiên. Có hàng thịt, hàng gạo, hàng rau...

Vì ba người họ không có dư dả tiền để ra quán ăn ngoài, nên chỉ có thể tới nơi này, cố gắng lựa chọn một ít nguyên liệu nấu ăn để mang về nhà tự nấu.

Eloise biết tay nghề nấu nướng của mình không giỏi lắm.

Khi đi ngang qua tiệm bán thịt, cô nhìn thấy thịt xông khói và xúc xích hun khói thơm phức, còn có cả một số loại thịt tươi khác, liền tính chọn loại tốt hơn để nấu.

Một pound (gần nửa ký) thịt thăn bò có giá hai hào năm xu.

Một con gà mái đã vặt lông, làm sạch, còn tươi nguyên, được bán với giá sáu hào năm xu.

Những món này giá không rẻ, đều được chủ tiệm xử lý sạch sẽ, treo thẳng hàng trong tiệm. Còn những món rẻ hơn thì chỉ là các loại thịt ướp khô hoặc cá nước ngọt.

Ví dụ như một pound lạp xưởng hun khói giá một hào hai xu, hay một pound cá khô loại hạng hai có giá chín xu.

Vì New York có nhiều sông nước ngọt nên mấy loại cá này cũng không đáng bao nhiêu, chỉ được coi là sản phẩm phụ không mấy giá trị.

Trên các quầy món chính, người ta bày đủ loại ngũ cốc, bột mì, và cả những sản phẩm chế biến sẵn từ bột mì như mì sợi, bánh mì, bánh nướng... Mỗi món đều có giá chưa tới một hào.

Thậm chí ở đây còn có tiệm của người Hoa nhập cư. Mấy ông cụ để tóc đuôi sam dài, đội mũ quả dưa, mặc áo dài sẫm màu. Họ bày bán các món như bánh gạo, bánh đậu, đậu phụ...

Cũng có quầy bán các sản phẩm từ sữa như bơ, phô mai, và nhiều loại rau củ rễ đặc trưng cho mùa đông. Nói ít, nhưng thật ra lựa chọn cũng không hề thiếu.

Eloise hoa cả mắt. Trong một khoảnh khắc, cô nhớ lại quãng đời trước kia, cái thời vừa học đại học vừa làm thêm, túng thiếu đến mức từng đồng cũng phải tính toán kỹ.

Hồi ấy, cô chạy đôn đáo giữa thi cử và điểm số, làm thêm nhiều nơi, mỗi bữa ăn đều tính toán sao cho no mà rẻ: Ba bữa cơm chỉ toàn bánh bao trắng, chút dưa muối và trứng luộc.

Chính vì vậy, dù sau này có điều kiện hơn, cô vẫn quen ăn uống đơn giản, chẳng rèn được tài nấu nướng gì đáng kể.

Cuối cùng, ba chị em mua một gói mì ống rỗng ruột, một pound xúc xích hun khói, một pound cá khô. Thấy ở quầy thịt có mỡ heo bỏ đi, Eloise cũng xin một tảng to, chỉ vài xu.

Ông chủ hàng thịt thấy cô mua nhiều, lại dễ thương, bèn tặng thêm nửa cái bắp cải.

Eloise không giấu được nỗi nhớ những món quê nhà, nên cũng ghé qua sạp của người Hoa mua một miếng đậu phụ cứng. Định về chiên lên, tiện thể nấu nồi canh cá thanh đạm cũng đủ ngon miệng rồi.