Chương 20: Văn phòng luật sư

Bà Terry biết rõ, muốn nấu bắp ngon thì phải dùng lửa lớn ninh nhừ, cho thêm bơ và mật ong, để nước trong nồi cạn dần, thành một hỗn hợp sánh đặc, dậy hương thơm ngọt ngào.

Đối với một người phụ nữ, bà chưa từng cảm thấy chuyện xoay xở trong bếp núc hay lo liệu việc ăn uống là điều gì to tát.

Nhưng những lời của Eloise... quả thực rất có lý. Nghe xong, trong lòng bà như có một hạt giống bé nhỏ vừa được gieo xuống, hy vọng mùa đông này sớm qua.

*

Sáng sớm, tuyết đã ngừng rơi, trời quang đãng.

Eloise vừa thức dậy đã bắt tay ngay vào công việc. Cô dùng vải vụn tự may lấy một chiếc túi rút dây, rồi cẩn thận bỏ hết số tiền công kiếm được vào trong đó.

Chỉ vài đồng xu lẻ, nhưng khi va vào nhau vẫn vang lên tiếng leng keng trong trẻo. Eloise buộc túi lại, treo ở chỗ khuất dưới gầm giường.

Thomas và Bella như thường lệ là hai người ra khỏi nhà sớm nhất.

Hai anh em hôm qua đã chuẩn bị sẵn báo phát cho sáng nay, cẩn thận gấp từng tờ thành từng xấp như quyển sổ nhỏ.

Sáng sớm, cháo bắp ăn vào vẫn chưa kịp tiêu hóa hết, cả hai đã bắt đầu đi khắp các ngõ ngách để phát báo.

Thomas mang theo một cuốn sổ nhỏ, dùng bút chì ghi lại toàn bộ địa chỉ của các khách đặt báo.

Mỗi ngày, cậu đều đích thân đưa số báo mới nhất đến trước cửa từng nhà.

Nếu là biệt thự riêng biệt, Thomas sẽ gõ vào cửa sổ phòng gác cổng, đưa báo tận tay cho người gác cổng.

Công việc này, cậu bé đã quá quen thuộc. Hai anh em phân chia nhau công việc rất nhịp nhàng.

Mỗi ngày phải giao báo cho hơn một trăm hộ dân, bất kể là bão tuyết hay mưa giông, họ chưa từng nghỉ một buổi nào.

Tầm trưa, hai anh em đã tới khu phố sung túc hơn, nơi phần lớn là các tòa nhà văn phòng, công ty.

Báo được chuyển tới đây cũng nhiều hơn, và đều đặn như nhịp sống của chính những con người trong thành phố.

Trước mặt là một văn phòng luật sư với biển số nhà bằng đồng thau, trông vừa bề thế vừa sang trọng.

Khung cửa kính bằng gỗ, bên trong là cảnh nhân viên bận rộn đi lại. Ở quầy lễ tân là một quý bà xinh đẹp.

Thomas đứng trước cửa kính chỉnh lại áo quần, cố gắng để bản thân trông không quá lôi thôi.

Do dự rất lâu, cả mặt cũng đỏ bừng lên, cuối cùng cậu mới bước lên bậc đá dẫn vào văn phòng luật.

Quý bà ở quầy lễ tân không phải lần đầu tiên thấy Thomas mang báo đến.

Có thể nói, suốt một tháng nay, cậu đều đều mang báo mới nhất đến văn phòng luật này.

Bình thường, cậu bé nhút nhát ấy sau khi giao báo xong là lập tức rời đi thật nhanh, sợ bị các quý ông trông thấy bộ dạng luống cuống của mình.

Nhưng hôm nay thì khác. Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, Thomas đã vật lộn với bao suy nghĩ.

Cậu nghĩ, cùng lắm thì thất bại thôi mà, không có gì đáng xấu hổ. Cùng lắm thì lại tiếp tục đi đưa báo như mọi ngày.

Chị Eloise nói rất đúng, chẳng có gì phải căng thẳng cả, chỉ cần đủ dũng cảm để mở lời.

Hơn nữa, chỉ riêng nơi này là có một bà lễ tân trông hiền hòa, không giống như mấy văn phòng luật sư khác toàn là các quý ông trông nghiêm nghị, khó gần.

Sau khi đưa báo, Thomas vẫn đứng nán lại trước quầy.

Cậu nuốt nước bọt, lấy hết can đảm nhìn vào mắt bà lễ tân, hỏi: “Thưa bà, cho cháu hỏi, ở đây có tuyển người làm tạp vụ không ạ?”

Bà lễ tân họ Romed, là vợ của kế toán trong văn phòng, còn bà là người phụ trách tiếp nhận thư từ và hỗ trợ sắp lịch cho luật sư trưởng – ông Lawson.

“Người làm tạp vụ?” Bà Romed hơi ngạc nhiên, rồi ngẫm nghĩ.

Thomas vội nói tiếp: “Cháu biết đọc, biết tính toán, có thể quét dọn nhà cửa, lau ống khói, lại rành các con phố ở New York...”

Thomas cố vắt óc nghĩ ra tất cả những gì mình có thể làm, thậm chí lắp bắp một chút khi trình bày. Nói xong, cậu lập tức ngậm miệng lại, lo lắng chờ đợi bị từ chối.

Bà Romed nhìn cậu bé từ đầu đến chân. Cậu thấp người, nhưng chăm chỉ giao báo mỗi ngày, dù trông không được lanh lợi cho lắm.

“Thật ra...”

Bà nói: “Đúng là văn phòng đang thiếu một người chạy việc lặt vặt.”

Ý của bà Romed là, những việc như lau cửa sổ gần quầy, dọn giấy vụn, lau bàn làm việc, chạy việc lặt vặt như đưa đồ... đúng là chưa có ai đảm nhận.

Nhưng nếu nói thiếu người, bình thường bà vẫn hay thuận tay làm những việc đó.