Nghe xong, Eloise vui mừng khôn xiết.
Cô nhận lấy hai chiếc quần cũ, cẩn thận cất tiền công, sau đó định hỏi Louise thêm vài yêu cầu cụ thể về phần chi tiết cần sửa.
Đúng lúc đó, dì Terry bước vào phòng, liếc mắt nhìn Louise, cả hai dường như có điều muốn nói mà lại ngập ngừng, dì cô thì từ trong áo lấy ra một gói tay nải được bọc kín bằng giấy.
Tay nải này rõ ràng được giấu kỹ rồi mới mang ra, lớp giấy gói là loại bao giấy đựng bột mì của khách sạn, đã nhàu nát, trông rất khác biệt và đột ngột.
Eloise không hỏi nữa, khó hiểu nhìn dì mình.
Dì Terry sắc mặt tái nhợt, hỏi đôi câu rằng cô có bận gì không, giọng điệu không còn vui vẻ như thường ngày, Eloise lập tức nhận ra, chắc chắn là có chuyện rồi.
“Cũng không bận lắm, sao thế dì?”
Louise biết rõ mẹ mình vốn nhát gan, liền thay bà cầm lấy tay nải bọc giấy kia, lên tiếng giải thích: “Hôm nay mẹ giặt đồ, không cẩn thận làm hỏng áo sơ mi của một vị khách trong phòng ‘Opal’, em xem thử đi.”
Eloise tim đập thình thịch, nhận lấy, mở gói giấy ra.
Bên trong là một chiếc áo sơ mi cổ đứng màu nguyên bản, chỉ nhìn thoáng qua đã biết ngay nó được dệt bằng loại máy cao cấp của Anh.
Bề mặt vải mịn màng, chắc chắn, không hề có hạt bông kết, chưa từng hồ cứng, hút mồ hôi và thoáng khí, mặc lót bên trong lễ phục hay thường phục đều vô cùng thoải mái.
Giá thành cũng đắt đỏ, nếu bị phát hiện, e rằng phải bồi thường mất mấy tháng lương của dì mới đủ.
Eloise duỗi tay giũ nhẹ chiếc áo ra, nhìn thấy chỗ bị hỏng là ở phần vai, đường may bị sổ ra khi giặt, trông có vẻ nghiêm trọng, nhưng thật ra lớp vải vẫn còn nguyên, không bị rách. Hoàn toàn có thể sửa được.
Cô nhẹ nhõm thở phào một hơi.
“Không sao đâu, em sửa lại được, trông sẽ không khác gì ban đầu cả.”
Louise nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, quay sang an ủi bà Terry: “Mai cứ lén mang trả lại là được. Áo này gửi xuống tầng dưới phải qua tay bao nhiêu người, ai biết là mẹ làm hỏng hay người khác làm hỏng chứ? Đừng lo, mẹ à.”
“Thật sự có thể sửa mà không nhìn ra à?” Dì Terry ngập ngừng hỏi.
Eloise đẩy dì vẫn còn do dự đi nấu cơm, gật đầu chắc nịch trước mặt bà: “Cháu làm được, dì cứ yên tâm.”
Nói rồi, Eloise bỏ việc đang làm dở, ưu tiên sửa chiếc áo sơ mi kia.
Dưới ánh đèn dầu, theo ánh sáng, cô từ từ tháo rời tay áo theo đường chỉ may ban đầu, sau đó dùng loại chỉ tương tự để khâu lại từng đường cũ, thậm chí từng lỗ kim cũng trùng khớp.
Chưa đầy hai tiếng sau, áo được sửa xong hoàn toàn, cô cắt bỏ chỉ thừa rồi gói lại vào giấy như cũ.
Dì cô nấu xong bữa tối, cẩn thận kiểm tra, phát hiện Eloise thật sự vá giống hệt ban đầu, lúc này mới thở phào, gọi mọi người ăn cơm.
“Trước sau gì dì cũng phải nghỉ công việc này, tìm cái khác mà làm thôi.” Dì cô có chút sợ hãi, nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn, mãi không động dao, lầm bầm nói.
Louise cũng gật đầu, nhưng lại thấy khó xử: “Nhưng mẹ nói xem, không làm ở khách sạn thì chúng ta có thể đi đâu bây giờ?”
Hai mẹ con im lặng một hồi, Eloise vừa ăn cháo ngô vừa từ tốn nói: “Dì nấu ăn ngon, sao không ra ngoài bán đồ ăn vặt nhỉ?”
“Cái đó... dù là làm ăn nhỏ cỡ nào, cũng cần vốn liếng, mà nhà mình thì đâu có.”
Louise không phải cố tình phản bác Eloise, mà thực tế là cô ấy biết rõ tiền riêng của mẹ mình.
Tổng cộng lại còn chưa đủ mua cái bếp có miệng lớn hơn.
Tiền đâu ra để mua nồi niêu, chén bát cần thiết cho việc bán hàng chứ?
Eloise cũng rất rõ tình hình trong nhà, chi tiêu thì rõ ràng như vậy, thu nhập thì chỉ chừng đó, dì cô có ba đầu sáu tay cũng chẳng dành dụm nổi vài đồng bạc.
“Cái đó em cũng hiểu, chỉ là, qua mùa đông rồi, mình có thể tiết kiệm từ tiền than củi. Em vừa làm việc cho khách sạn, vừa nhận may vá, chắc cũng kiếm thêm được ít nhiều, dần dần để dành vốn.”
“Với lại, bán đồ ăn vốn cũng ít, đâu nhất thiết phải có sạp. Dì có thấy mấy cậu nhóc ôm thùng gỗ bán thuốc lá và xì gà trước cửa khách sạn không?”
“Chúng ta có thể chờ đến khi trời ấm, ở nhà làm mấy món nguội, xách giỏ hoặc đẩy xe nhỏ ra ngoài bán, đâu cần có sạp hẳn hoi.”
“Bắt đầu từ những thứ dễ trước, sau này kiếm được tiền thì từ từ mua thêm vật dụng, lập sạp, thuê mặt bằng, làm ăn từ nhỏ đến lớn.”