Chương 18: Những đơn hàng đầu tiên

Eloise dứt khoát ôm mấy món đồ rồi rời đi.

Cô tiếp tục đi về phía trước, tìm đến một quầy chuyên bán vải second-hand, mua thêm vài thước vải mộc trắng, một ít chỉ cotton và dây da bò nhỏ.

Ở quầy đó, cô còn nhìn thấy một mẫu ma-nơ-canh tỉ lệ chuẩn cho nữ giới đã cũ, vải bọc ngả màu, chân đế bằng gỗ nguyên khối, các khớp nối bằng đồng thau, bên trong nhồi bông.

Giá không rẻ, chủ sạp bảo dù thế nào cũng phải hai đến ba đô.

Eloise chỉ lén liếc nhìn, rồi không hỏi gì thêm.

Mua xong phụ liệu, cô cũng tiêu sạch số tiền mình có. Ôm đống đồ, cô bọc tất cả bằng vải mộc rồi vác về nhà.

Cô tính thầm: nếu muốn đủ dụng cụ hành nghề, một chiếc ma-nơ-canh là không thể thiếu.

Ngoài ra còn cần máy may, kéo lớn, bàn là, thước dây, thước cong bằng đồng, và vô số phụ liệu khác.

Cô phải làm tới bao giờ mới có thể gom đủ những món đó đây?

Rõ ràng, cô vẫn cần tiết kiệm.

Sau này phải nghỉ việc khách sạn, chuyển sang làm thuê cho một tiệm may, tìm cơ hội thăng tiến, dùng dụng cụ chuyên nghiệp mới mong nâng cao tay nghề và trở thành một thợ may thực thụ.

Khi Eloise về đến nhà, Thomas và Bella đã ăn trưa xong, đang ra phố ngắm những cửa sổ trang trí dịp Giáng Sinh.

Còn khoảng hai mươi ngày nữa là đến năm mới. Trên đường cái, những dải trang trí Giáng Sinh đã được treo kín các mái hiên từ sớm.

Nhưng hôm nay, tại các quảng trường mới chính thức dựng lên cây thông Noel, trang hoàng thêm bằng những chùm đèn điện lấp lánh.

Eloise ở nhà một mình.

Việc đầu tiên cô làm là đem toàn bộ những món đồ secondhand gom được cho vào thau gỗ, dùng nước ấm kỳ cọ thật kỹ, giặt sạch những vết bẩn cũ kỹ.

Sau đó, cô đem phơi từng món lên sợi dây thép trước cửa sổ.

Tiếp theo, những phụ liệu và tấm vải mộc được cô xếp ngay ngắn lên chiếc giường đệm của mình.

Cô ngồi xuống, chậm rãi liệt kê từng công việc một cách cẩn thận.

Việc đầu tiên là sửa áo cho Amy như đã hứa. Vì không có ma-nơ-canh, cô phải dùng vải mộc để cắt mẫu dựa theo số đo của Amy.

Cắt phần thân trước, thân sau, chỉnh đường chiết ngực.

Sau đó ráp thử sơ bộ để xem có điểm nào bất hợp lý, rồi điều chỉnh lại phom áo. Khi đã ổn, cô tháo rời từng mảnh vải mộc.

Dựa trên các miếng mẫu đó, cô cắt vải chính từ chất liệu Amy đưa để làm váy khoác.

May các mảnh lại, may thêm lỗ rút dây rút là hoàn thành phần áo ngoài.

Quá trình này, dự tính tốn khoảng hai đến ba ngày.

May mắn, dáng người Amy cân đối, sau khi xong việc, vải mộc còn có thể tái sử dụng.

Tiếp theo là đến mấy chiếc mũ và khăn choàng vừa mua.

Eloise tính toán trước tiên sẽ may thêm một lớp vải mộc giữ ấm lót bên trong chiếc mũ rơm, sau đó khâu lại phần quai đeo đã bị bung. Như vậy là cũng tạm ổn rồi.

Việc này có thể để lại đến ngày mai, sau khi mũ đã khô, trước khi đi ngủ làm cũng được.

Lúc này, Eloise thậm chí chưa uống lấy một ngụm nước. Cô lấy đá mài ra, mài cho kéo của dì thật sắc, đến khi cắt vải nghe tiếng “xoẹt” giòn tan mới thôi.

Dựa vào trí nhớ về quy trình thiết kế trang phục, cô nhanh chóng cắt được phom cơ bản từ vải mộc.

Bên ngoài, trời chiều dần u ám. Trong phòng, Eloise không buồn để ý xem lò sưởi còn cháy không.

Cô cởi giày, co chân vào chăn cho ấm, tay vẫn không ngừng khâu vá, làm việc liên tục cho đến khi một hồi gõ cửa dồn dập vang lên.

Eloise đã tập trung hàng giờ liền, mắt hơi cay. Cô nhìn ra cửa sổ, bên ngoài trời đã tối, gió tuyết rít lên, tuyết bám đầy cả mặt kính.

Cô đứng dậy ra mở cửa. Thì ra là dì, Louise cùng Thomas và Bella về.

Họ gặp nhau giữa đường nên cùng quay lại.

“Trời ơi, sao trong nhà lạnh thế này? Eloise, em không nhóm lửa à?”

Louise là người đầu tiên bước vào, vừa xoa xoa tay cho ấm vừa đi vào nhà.

Trong phòng lạnh buốt như hầm băng, cô ấy vừa nhìn thấy Eloise đang ngồi trên giường, bộ quần áo may dở dang đặt trên đùi, liền đoán được ngay hẳn là Eloise lại mải làm việc nên chẳng màng đến chuyện lạnh lẽo.

Thomas và Bella xung phong nhóm lửa. Còn Eloise thì xấu hổ gãi đầu: “Amy nhờ em làm cho cô ấy một cái áo, em mải quá, quên mất cả thời gian.”

Louise không nói gì ngay, trước tiên lấy ra hai chiếc quần áo cũ trong tay đưa cho Eloise, nói:

“Hai chiếc qυầи ɭóŧ cũ này là đồng nghiệp của chị đưa đến, bảo chị sửa thành hai đôi găng tay dài, phải có thêu hoa, có viền hoa các kiểu nữa. Đây là tiền công chị đã thỏa thuận với cô ấy, tổng cộng là bảy hào năm xu.”

Mức giá này thậm chí còn cao hơn cả tưởng tượng ban đầu của Eloise.