Họ không có những tà váy cầu kỳ lộng lẫy, chỉ mặc những chiếc váy liền thân đơn giản.
Để tiết kiệm vải, phần chân váy thường không rộng, nếu muốn tạo điểm nhấn thì chỉ có thể khoác thêm áo choàng nửa thân hay toàn thân bên ngoài.
Còn vào mùa hè, trang phục của người nghèo mới có phần đa dạng hơn một chút.
Amy đến giờ vẫn thấy tiếc cho chiếc váy này. Cô giải thích: “Cái váy này là chị gái tớ cho. Chị ấy từng làm hầu gái cho ông chủ một nhà hát, bà chủ ở đó vốn sĩ diện, hay thưởng cho hầu gái quần áo cũ.”
“Cái váy yếm này là chị tớ sửa từ váy cũ của bà chủ, còn bỏ ra nửa đô nhờ thợ may trong khu lều sửa lại.”
“Cậu có thể sửa nó thành áo cộc tay mặc mùa hè được không? Tớ sẽ trả công.”
Amy móc trong ví ra ba đồng mười xu: “Chừng này đủ không? Nếu không đủ, làm xong tớ sẽ trả thêm.”
“Đủ rồi, đủ rồi.” Đây là lần đầu Eloise nhận đơn hàng. Cô nghĩ cứ làm thử, nên nhận cả tiền lẫn đồ.
Sửa váy yếm thành áo cũng khá đơn giản: cắt ghép vài mảnh vải, may lại, khoét hàng lỗ luồn dây rút làm kiểu cổ khoét sâu, bên trong mặc áσ ɭóŧ mỏng, bên dưới phối váy cạp cao là ra kiểu dáng mùa hè.
Qua mười hai giờ, Eloise mang theo váy yếm thủng rời đi khách sạn Leeds.
Cô định về nhà cất đồ trước rồi lấy tiền của Louise và Amy đến khu chợ lều ở xưởng xay bột Longbrook.
Amy đưa ba mươi xu, Louise ba mươi lăm xu, Eloise tự bỏ thêm mười xu.
Về nhà thấy Thomas và Bella đã ăn xong, đang sưởi lò làm việc như thường, cô nhét tiền vào túi trong rồi lại đi tiếp.
Gió tuyết vẫn dày đặc, trên đường người đi thưa thớt, chỉ có vài cỗ xe ngựa lướt qua, để lại vết móng và rãnh xe sâu trên nền tuyết trắng lát đá.
Chợ lều Longbrook không quá xa. Thật ra tên gọi “xưởng xay bột” đã có từ hai trăm năm trước, nhưng từ sau Cách mạng giành độc lập nơi đây chẳng còn xưởng xay nào nữa, chỉ là con phố đi bộ lọt giữa hai dãy nhà dân.
Eloise đội tuyết trắng bước qua cổng sắt.
Cô thấy rõ hai bên phố toàn những cửa hàng sơ sài, như những túp lều tạm, dựng sát vào hai bức tường nhà.
Chúng được ghép bằng những tấm ván gỗ hay ngói mỏng, vì không được chắn các cửa sổ phía sau nên hầu hết đều rất hẹp, nhiều căn chỉ rộng hơn hai mét, cố gắng kéo dài ra hết mức để tăng diện tích.
Lối đi cho người qua lại hẹp đến mức, để tránh trộm cắp trà trộn, chỉ vừa một người đi. Hai người sóng đôi bước đi phải nghiêng người, thậm chí xoay hẳn thân mình mới lọt qua được.
Khung cửa gỗ nhẵn bóng vì ẩm và bẩn, phủ một lớp bụi và băng trắng đυ.c.
Mái nhà dốc dày đặc tuyết, ống khói đen kịt phả khói, bên trong là bà lão ôm con mèo lười để sưởi ấm, còn ngoài đường là những đứa trẻ nghèo đi lại tự do.
Trong không gian rộng chỉ hơn hai mét và sâu ba bốn mét này, những chủ tiệm bản địa hoặc dân nhập cư hầu như tận dụng từng tấc đất.
Họ treo những bộ quần áo, giày dép và dây lưng second-hand còn lành lặn lên tường, xếp ngay ngắn trên kệ. Những món kém chất lượng hơn thì chất đống ngoài sạp trước cửa, để khách tùy ý lựa chọn.
Quần áo, đồ gia dụng, giày mũ, thậm chí sách cũ và xe đẩy... nơi đây cái gì cũng có. Hàng hóa rẻ tiền chen chúc, tạo cảm giác chỉ cần bỏ ra hai đô la là có thể sắm đủ mọi thứ cần dùng.
Người đến mua đều là những kẻ không dư dả, còn các chủ tiệm thì mang vẻ lười nhác nhưng tinh ranh.
Eloise cởi bỏ đồng phục khách sạn, trông chẳng khác nào một trong những người nghèo túng ấy.