Chương 15: Phần Thừa Của Bữa Tiệc Lớn

Căn phòng hẹp, rộng dài chỉ hơn hai mét, chỉ đủ kê một giường đơn cùng bộ bàn ghế. Ngoài cửa sổ là một mương thoát nước, hắt vào chút ánh sáng âm u.

Eloise tuy cho rằng phong thủy nơi đây chẳng tốt lành gì, nhưng cũng phải thừa nhận rằng so với nơi cô đang ở, chỗ này vẫn rộng rãi hơn nhiều.

Sau đó Amy bưng hai khay đồ ăn vào, Eloise đỡ lấy, rồi cả hai ngồi xuống trước bàn.

“Cơm trưa của đầu bếp chủ yếu là nguyên liệu nấu ăn cho khách hôm qua còn thừa, có thịt cừu, ức ngỗng. Cứ ăn thoải mái, không đủ mình lại đi lấy thêm.” Amy nói.

Hai chiếc khay được bày lên bàn: một khay là những lát bánh mì vàng ruộm, giòn thơm, đã được chiên qua bơ.

Khay còn lại là phần thịt thừa các loại. Vài miếng thịt ngỗng, thịt dê, lưỡi bò xào lẫn với nhau, rưới lên thứ nước sốt đậm đà hương vị, thêm vài miếng thịt xông khói và xúc xích, tỏa ra làn hơi nóng trắng mờ trong căn ký túc xá lạnh lẽo.

Hương thịt hòa quyện cùng nước sốt đậm vị như một chất xúc tác khiến Eloise bất giác nuốt nước bọt, đầu óc choáng ngợp.

Xuyên qua tới mấy ngày nay, Eloise chưa từng có một bữa cơm nào thấy nhiều thịt đến thế, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Món này phải tốn bao nhiêu tiền mới ăn nổi đây?”

Cô khó khăn mở miệng, quay sang hỏi Amy: “Cậu thường ngày... ăn ngon vậy sao?”

Amy lắc đầu, đưa cho Eloise bánh mì cùng dao nĩa.

Tính cô vốn trọng tình nghĩa, hôm nay Eloise dám đồng ý đứng về phía cô chống lại Laura, vậy thì coi như đã được Amy xem là bạn bè.

“Ngày thường sao có thể ăn được thế này, chẳng qua vì giám đốc Berkley sợ vị tiên sinh ở phòng suite ‘Đá Opal’ muốn dùng bữa tại khách sạn nên mới bảo bếp chuẩn bị đủ loại thịt quý, cho nên mới dư lại nhiều như vậy.”

Nghe xong, Eloise mới thoáng tò mò về vị khách đang ở phòng suite “Đá Opal”, nhưng rất nhanh cô đã kìm lại sự hiếu kỳ đó, chỉ chuyên tâm ăn từng miếng thịt một.

Mùi vị cũng không đến mức tuyệt hảo, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên sau nhiều ngày cô được ăn lại thịt, Eloise quý trọng vô cùng. Ăn xong, bụng cô căng đến mức lồi hẳn ra.

Nếu không phải sợ liên lụy Amy bị phát hiện, cô đã muốn giấu thêm một đĩa đem về cho mọi người ở nhà nếm thử.

“Không thể để cậu đãi mình bữa ăn toàn thịt thế này mà không đáp lại gì được.” Eloise nói với Amy về chuyện gần đây cô đang tự học may vá.

Cô còn chỉ vào đôi găng tay buổi sáng đeo rằng đó là do chính tay mình làm, rồi hỏi Amy có quần áo cũ nào không, có thể tận dụng để sửa thành găng tay, mũ hay chế áo gi-lê, áo khoác cũng được.

Amy không ngờ tới, sáng nay cô đã nhìn thấy đôi găng tay của Eloise, còn tưởng là đồ mua ở ngoài.

Cô thắc mắc: “Cậu đã có tay nghề thế này, sao còn phải ở khách sạn làm việc quét lò sưởi?”

Eloise khẽ cười gượng: “Tớ quá nghèo, tạm thời không thể bỏ công việc ở đây được.”

Nghe vậy, Amy đặt dao nĩa xuống, cúi người kéo từ dưới gầm giường ra một hòm gỗ, lấy ra một chiếc váy yếm vải bông in hoa đã bị cháy thủng một lỗ lớn: “Cậu xem này, cái váy yếm này bị lửa bếp làm cháy một mảng, thật tiếc cho tấm vải bông tốt như vậy.”

Lúc này, trong giới trung lưu và thượng lưu phụ nữ đều chuộng mặc kiểu váy phồng bustle mới nhất.

Nhưng với những người phụ nữ lao động nghèo khổ, thời trang gần như chẳng có gì thay đổi.

Vào mùa đông, ngoài chiếc váy dài thì vẫn chỉ là váy dài, so với người hầu thế kỷ 17 cũng chẳng khác bao nhiêu.