Chương 14: Nhà ăn nhân viên

Sau khi dọn sạch lò sưởi, trên trán Eloise đã lấm tấm mồ hôi, cô vội vàng lui ra ngoài, quay sang hai đồng nghiệp nam khẽ nhún nhường: “Bình thường tôi không hay lên tầng bảy, hôm nay đến trễ, mong hai anh rộng lượng bỏ qua, đừng nói với bà Morrison.”

Cô chẳng có gì để đền đáp, chỉ có thể nặn ra nụ cười dịu dàng, hạ giọng cầu xin. Dù sao, ai lại nỡ đánh người đang cười cơ chứ.

Hai người phục vụ nghe xong, nhìn khuôn mặt thanh tú của Eloise mà đỏ mặt, khẽ ho một tiếng rồi nói không có lần sau: “Chỉ cần vị tiên sinh bên trong không nói gì, chúng tôi sẽ không lắm miệng.”

Mà vị tiên sinh bên trong chắc cũng chẳng có thời gian để ý tới chuyện nhỏ này.

Có được sự đảm bảo, Eloise mới yên tâm rời đi, men theo lối nhân viên xuống tầng một và tầng hai. Cô chỉ mới quét được nửa thùng tro đã quay về kho số 11.

Tro từ lò sưởi thường được gom vào thùng sắt lớn, mỗi ngày đều cho vào bao tải, sáng sớm sẽ có người đến lấy, chở bằng xe đẩy rời Manhattan, mang đến những trang trại cần tro than làm phân bón diệt côn trùng.

Eloise nhìn đồng hồ, thậm chí còn chưa đến mười giờ.

Cô lại ở kho hàng rửa sạch thùng, vừa lúc gặp Amy đang xách tro từ tầng 4 xuống.

“Cậu làm xong việc rồi sao?”

“Xong rồi, cậu có cần giúp không?” Eloise hỏi.

Dù sao hôm nay được làm công việc nhẹ nhàng thế này, đều nhờ Amy giúp cô đấu lại Laura.

“Chưa đâu, ống nước nóng ở tầng bốn có một đoạn bị tắc đang sửa, đêm qua khách ở khu đó đều phải đốt lò sưởi.”

Amy buồn bực nói, dò hỏi Eloise: “Cậu muốn giúp mình à? Nếu cậu giúp, trưa nay mình có thể dẫn cậu đến nhà ăn nhân viên ăn cơm.”

Amy tính toán, cô không muốn nợ ai ân tình. Dù sao anh trai cô là bếp phó trong bếp, thêm một phần suất ăn hạng nhất cho nhân viên không phải cũng chỉ cần cô nói một câu.

Eloise gật đầu chắc nịch. Cô đã nghe dì nói từ lâu rằng cơm nhân viên ở đây vừa ngon vừa phong phú.

Khách sạn có hơn hai trăm nhân viên, giờ nghỉ của mọi người lại không giống nhau, nên nhà ăn nhân viên phục vụ cả ngày.

Nhiều người có cơm công nhân dù lương một ngày chưa tới một đô nhưng ai cũng thấy rất đáng.

Nói rồi, Eloise không rửa thùng nữa, một lần nữa xách lên theo Amy lên tầng bốn, bận rộn đến tận 11 giờ 45 phút mới quay lại kho.

Amy và Eloise đều mệt rã rời, hai người lướt qua Laura với gương mặt tái nhợt, rồi theo thang nhân viên xuống tầng hầm.

Người gác cửa khu bếp thấy Amy thì trò chuyện đôi câu, sau đó mở cánh cửa kính nặng trịch cho họ vào.

Trước mắt Eloise là cảnh nhộn nhịp: đầu bếp đội mũ trắng cao vυ"t, mặc đồng phục trắng, quấn tạp dề, đứng trước bếp ga hoặc lò nướng, tay đảo chảo hoặc ninh hầm, tất bật không ngơi tay.

Còn có vài bồi bàn mặc đuôi tôm vội vàng bê khay, dùng thang máy đưa thức ăn lên tầng. Eloise chưa kịp nhìn kỹ, Amy đã kéo cô rẽ trái qua một cánh cửa nhỏ.

Giờ này đúng là lúc nhà ăn khách sạn đang bận rộn nhất, khu nhà ăn nhân viên cũng đông nghịt người xếp hàng lấy cơm.

Eloise còn thoáng thấy Louise trong đám đông, nhưng người đông quá, Louise không nhìn thấy cô.

Nhà ăn nhân viên cũng chia ba sáu hạng, bên ngoài là cơm canh tập thể. Amy dẫn Eloise xuyên qua hai cánh cửa, vào phòng ăn riêng của đầu bếp.

Rồi Amy dẫn Eloise về phòng ký túc riêng của mình – vốn thuộc về anh trai cô, nhưng anh cô đã lập gia đình, ở căn hộ riêng trong thành phố nên để lại cho Amy.