Chương 12: Cuộc mâu thuẫn ở chỗ làm

Đêm đó, Louise cứ mãi nghĩ đến việc mang găng tay mới đi làm, sợ để bên cửa sổ phơi không khô, vội vàng gỡ xuống, treo cạnh bếp sưởi để hong cho khô.

Than đã cháy hồng, giữ lửa được lâu, nửa đêm dì dậy còn bỏ thêm than, khi Eloise tỉnh lại thì thấy người ấm áp, trong phòng cũng còn hơi nóng.

Trên cửa sổ phủ một lớp sương mỏng tan ra thành hơi nước, bên ngoài gió tuyết hỗn loạn, mờ mịt cả tầm mắt.

Hôm nay Eloise phải đi làm, cô đau khổ lắm mới bò ra khỏi chăn, quấn chặt quần áo, đến tóc cũng không buồn chải, cứ để xõa.

Louise đứng bên cạnh đánh răng, dùng bàn chải lông nhúng vào hộp sắt đựng bột làm sạch, liếc mắt thấy Eloise tóc tai rối bù đang rửa mặt, thầm nghĩ thật khó coi.

“Em không chải đầu à?”

“Cổ lạnh, xõa tóc còn dễ chịu hơn chút, chờ đến phòng thay đồ sẽ chải.” Eloise quyết định sau khi tan làm sẽ đi chợ thám thính, mua một chiếc khăn quàng cổ gì đó.

Lúc gần đi, Eloise chôn mấy củ khoai tây sống vào tro đỏ còn ấm trong bếp lò.

Khi cả hai thu xếp xong ra khỏi nhà, Louise quả nhiên bị gió tuyết ập đến làm co rụt cổ lại. Cô cũng không có khăn quàng, liếc nhìn Eloise rồi xõa tóc đã buộc sẵn ra để che cổ.

“Cái thời tiết quỷ quái này!”

“Chiều nay em định đi mua khăn quàng cổ.” Eloise vốn không biết khu chợ đồ cũ nào ở New York thích hợp để mua, nguyên chủ cũng chẳng để ý chuyện này, nên cô muốn dò hỏi Louise.

Nghe vậy, Louise phấn chấn hẳn lên: “Đi phố 23, chỗ xưởng xay bột Longbrook, ở đó có các thương nhân sống trong lều bán đồ vừa rẻ vừa ổn. Em còn có thể xem thử có mảnh vải nào dùng được để luyện tay nghề hay không.”

“Được, có cần em mua cho chị một cái không?”

Louise gật đầu, tháo găng, móc từ túi váy ra ba đồng mười xu và một đồng năm xu, đưa cho Eloise: “Nếu đã đi thì mua thêm ít đồ, chị cần một chiếc khăn quàng cổ, hai chiếc khăn tay bằng vải bông, nếu có mũ bonnet vành cứng cũ thì mua luôn một cái.”

Eloise ghi nhớ, gật đầu.

Thời tiết này không đội mũ quả thật chịu không nổi. Hôm nay dì và Bella đều quàng khăn trùm đầu để chắn tuyết, cũng giục Eloise và Louise quàng, nhưng hai người đều chê khăn trùm đầu xấu.

Louise tính toán lại, phát hiện tuần này tiền tiêu vặt của cô gần như đã dùng hết, nhất thời mặt mày ủ rũ.

Khi đến gần khách sạn Leeds, họ phải vòng qua lối sau để vào.

Nhưng từ xa, đã có thể thấy trước cửa khách sạn đỗ một chiếc ô tô bốn bánh hiệu Victoria đời mới nhất trên báo chí, bên cạnh là một chiếc xe ngựa truyền thống được sơn bóng loáng.

Người đánh xe đang lau tuyết đọng trên cả hai phương tiện, thứ tượng trưng cho hai thời đại giao thông khác nhau.

Xếp hàng chấm công, vào phòng thay đồ, Eloise mặc đồng phục, bím tóc rồi đội mũ mềm lên đầu. Hôm nay cô vẫn làm cùng Laura và một cô gái mắt xám tên Amy.

Anh trai của Amy Aprilia, Antony Aprilia, năm nay vừa được thăng chức thành trợ thủ của bếp trưởng.

Nhờ mối quan hệ này, hiện tại Amy có một chỗ ngủ trong ký túc xá nữ công nhân ở khu bếp sau, đi lại rất tiện nên cũng đến sớm nhất.

Khi Eloise vào kho số 11, Laura đang ngồi trên ghế bên cửa sổ, sắc mặt khó coi, hình như đang giằng co với Amy.

Eloise vừa bước vào phòng, bên kia Amy liền nở một nụ cười nhạt nhẽo, liếc sang Laura và thản nhiên nói: “Hôm nay đến lượt cậu dọn dẹp tầng năm, tầng sáu. Nói gì mà không tiện, đến khi tôi không tiện cũng chưa thấy cậu nhường cho tôi bao giờ. Đi làm chứ đâu phải đi chơi – câu đó không phải cậu nói sao?”