Chương 10: Tương lai đáng mong chờ

Bữa trưa của ba chị em rất đơn giản. Vì ở kiếp trước Eloise không hề có kỹ năng nấu nướng, cô chỉ có thể hâm nóng lại bánh mì thừa của dì để lại từ tối qua, loay hoay mãi với việc giữ lửa của bếp than.

Trong ký ức của nguyên chủ, bánh mì nướng chỉ cần vậy thôi, sao giờ làm mãi vẫn không ra?

Ngửi thấy mùi khét bốc lên từ chảo, Eloise bối rối nhoẻn cười với Bella: “Không sao, gọt phần cháy đi, nhúng nước nóng là ăn được thôi.”

Thomas đang xếp báo bên cạnh chịu không nổi cảnh đó. Thấy Eloise xoay bánh mì đã cứng như đá, cậu nhíu mày, để tập báo xuống: “Em ra ngoài một chút, sẽ quay lại ngay.”

Eloise còn chưa kịp phản ứng, Thomas đã khoác áo lao xuống cầu thang.

Khi Eloise vất vả mang bánh mì cháy khét ra bàn, Thomas quả nhiên đã vội vã quay về.

Lần này, trong tay cậu ôm một chiếc bình thủy tinh dài, còn cầm thêm một hũ Mason nhỏ, trông như vừa ghé cửa hàng thực phẩm dưới phố đối diện.

Eloise tò mò hỏi: “Em đi mua gì vậy?”

“Sữa và một hũ mật ong, hết có mười chín xu thôi.”

Thomas không hiểu sao dạo này tay nghề nấu ăn của chị ngày càng kém, nhưng nghĩ đến chút tiền còn sót trong túi, cậu quyết định thà đem ra cải thiện bữa ăn còn hơn để đó lo mất trộm.

Bella nghe vậy liền nhảy phốc xuống giường, chạy lại bên Thomas để xem cậu mua gì.

Nhưng khi thật sự mang đồ về, Thomas lại cứ đứng chần chừ ở cạnh cửa, bỗng có chút lúng túng, ánh mắt dè dặt nhìn Eloise, sợ trên mặt chị hiện lên vẻ trách móc.

Nếu là trước đây, Eloise chắc chắn sẽ nhắc nhở cậu rằng hiện tại cả nhà đang ở nhờ nhà dì, mọi việc đều phải nghe lời dì, bất kể chuyện gì cũng không thể tự ý quyết định, dù cho đó là số tiền do chính cậu kiếm ra.

Nhưng lúc này Eloise rõ ràng không nghĩ vậy, chỉ cảm thấy hơi xấu hổ. Là chị cả, lớn tuổi nhất nhà, vậy mà còn để cậu em Thomas phải lo toan những việc này.

Cô gãi đầu, cố giấu bối rối, hắng giọng: “Còn đứng ngoài đó làm gì? Mau vào nhà, đặt đồ xuống đi.”

Thomas thở phào, lấy đĩa sâu lòng, vui vẻ chuẩn bị đổ sữa ra ngâm bánh mì.

Eloise nhận ra sự thay đổi trên gương mặt em trai, trong lòng thoáng suy nghĩ.

Ngày cha mẹ còn sống, Eloise và Thomas từng ở trong một căn hộ một phòng ngủ có nhà vệ sinh riêng.

Cha mẹ theo tàu chủ đi biển, khi thì đánh cá, khi thì mò hàu, nhặt hải sâm. Công việc gian khổ và đầy rủi ro, nhưng lương cao.

Thu nhập của họ khoảng ba mươi đô một tuần, nhờ đó chị em Eloise từng được học ở một trường tư, thi thoảng được uống sữa và ăn mứt ngọt lành.

Nhưng khi bão tố ập đến, tai nạn đã hủy hoại cuộc sống trước kia của họ.

Những năm nương nhờ dì, trong ký ức nguyên chủ luôn quá mức cẩn trọng, từng chút một dè dặt, lúc nào cũng nghiêm khắc kiềm chế Thomas.

Có lẽ vì vậy mà giữa hai chị em đã nảy sinh một chút khoảng cách.

Hiểu ra điều đó, Eloise khẽ mỉm cười. Cô – người chị “xuyên không” này, sẽ không còn ràng buộc em trai như trước, mà muốn bù đắp lại khoảng cách ấy.

Thomas lấy ra mấy chiếc đĩa, dùng sữa còn ấm để ngâm bánh mì, thêm chút mật ong, rồi chia cho Bella và Eloise.

Eloise nhìn cậu, thầm nghĩ: Đứa trẻ này rất ngoan, không nên để bị chôn vùi trong những công việc cực khổ, không có tương lai.

Cô khuấy sữa, cúi mắt hỏi: “Thomas, em có bao giờ nghĩ sau này muốn làm gì chưa? Em có muốn học một nghề nào đó không?”

Bella ở bên cạnh vẫn mải mê uống sữa ngọt thơm, còn Thomas nghe vậy thì ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Eloise đang ngồi đối diện.

Chị cậu chưa bao giờ quan tâm đến những chuyện liên quan đến tương lai.

Thomas lắc đầu, mắt đầy mông lung. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời cậu thật sự nghĩ đến chữ “tương lai”.

Cậu chỉ là một đứa trẻ mồ côi bình thường, được dì thương mà cho tá túc, bằng không đã lang thang xin ăn ngoài phố, giữa mùa đông này vừa đói vừa lạnh, lại bị người ta bắt nạt.

Với xuất thân này, ngoài giao báo và làm việc tay chân, liệu cậu có thể có một con đường khác?

Eloise chỉ vào mấy đôi găng trên giường, khẽ nói: “Chị cũng mới nhận ra, mình không muốn cả đời chỉ đi quét lò. Chị đang tính học may, trở thành thợ may chuyên nghiệp.”

“Kế hoạch của chị là trước tiên làm vài món nhỏ để kiếm chút tiền. Đợi dành dụm được ít vốn, chị sẽ xin vào một tiệm may làm việc vặt, học lỏm tay nghề và xem thợ may chính quy làm quần áo ra sao.”

“Nếu may mắn học được ít nhiều, sau này chị muốn mở một cửa hàng may cho riêng mình.”