Chương 9: Khát vọng

Căn phòng chật hẹp, nhưng cũng có cái lợi riêng của nó.

Dì Terry đã nấu xong bữa tối, dùng chiếc nồi gang bày lên cái bàn duy nhất trong phòng.

Bàn cũng chẳng lớn, Thomas chỉ cần một mình là có thể kéo nó đặt vào giữa lối đi giữa hai chiếc giường.

Cả nhà quây quần như ở ký túc xá đại học, có thể cởi giày tất, sưởi ấm bằng bếp lò dưới gầm bàn, ngồi trên giường hoặc ghế đẩu.

Mỗi người cầm một chiếc đĩa gốm đựng một thìa to khoai tây hầm với thịt xông khói, vừa ăn vừa nhấm nháp những lát bánh mì nướng.

Loại bánh mì này ăn khá thô, đặc ruột, không xốp, có chút dai như bánh bao, Eloise ăn còn nhả ra vài mảnh vỏ cám lẫn trong bột mì.

May mà đây đều là lúa mì thu hoạch từ các nông trại quanh đảo Manhattan, quãng đường vận chuyển không xa, nên không bị lẫn sỏi đá.

Ngoài cửa sổ, các cửa tiệm ở góc phố vẫn còn sáng đèn. Ánh đèn xuyên qua màn tuyết mịn như cám, rơi xuống mặt đường lát đá rộng rãi.

Eloise ăn no bụng, xách ấm nước nóng cùng chậu gỗ xuống tầng hai, đi vào phòng rửa mặt dùng chung của mấy hộ gia đình.

Lợi thế của việc xuyên về cuối thế kỷ 19 được thể hiện rõ nhất ở những lúc thế này: ở các thành phố công nghiệp hàng đầu như New York hay London, nước máy, hệ thống thoát nước, xe điện có đường ray,... đều đã xuất hiện nhiều năm, ngay cả bồn cầu xả nước cũng được phổ cập khá rộng rãi.

Căn nhà này vốn được thiết kế khá đầy đủ, nhưng vì chủ nhà đã mua một mảnh đất lớn ở ngoại ô để xây nhà mới, nên đành cho thuê toàn bộ nơi này để trả nợ ngân hàng, không hề kén chọn khách, ai đến cũng nhận.

Vì thế, phòng rửa mặt mà Eloise phải dùng chung có phần khó chịu: trên bệ cửa sổ còn treo áo ngực và qυầи ɭóŧ của không biết hộ nào để lại, dù là giữa mùa đông giá rét vẫn phảng phất mùi mồ hôi khó chịu.

Cơ thể nguyên chủ khác với kiếp trước, trời sinh đã có chút mùi đặc trưng. Cô chỉ rửa qua cổ, sau tai và nách, không dám cởi váy lót.

Xong xuôi, cô cẩn thận dùng bồn cầu sứ một lát rồi về phòng.

Sự dè dặt trong phòng rửa mặt khiến Eloise lại nảy sinh một khát vọng mới: giá mà cả nhà có thể chuyển vào một căn hộ khép kín thực sự thì tốt biết bao.

Trong những lần dọn lò sưởi, cô từng bước vào các phòng suite nhỏ ở khách sạn Leeds, nội thất ở đó chẳng khác mấy những khách sạn mang phong cách cổ điển của thế kỷ 21, chỉ thiếu điều hòa và TV.

Ở đó, những người phụ nữ có thể đi chân trần, nằm dài trên sofa nhâm nhi trà sáng, đọc sách nhàn nhã, ngâm mình trong bồn tắm và ăn từng chùm nho còn đọng sương.

Người giàu luôn sống trước người nghèo ít nhất bốn mươi năm, điều này hoàn toàn có căn cứ khoa học.

Đêm nay dường như lạnh hơn cả đêm qua. Trong lò chỉ còn ít than tàn, Eloise mặc thêm một lớp váy, nghe tiếng ngáy, cuộn chăn ngủ thϊếp đi.

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm voan, cô lại bị rét lạnh đánh thức. Bên tai vang lên tiếng leng keng ồn ào của buổi sáng bận rộn.

Khi Eloise tỉnh dậy, thấy dì và chị họ đã chỉnh tề quần áo, ăn mỗi người một lát bánh mì rồi chuẩn bị ra khỏi nhà, Thomas và Bella cũng đã sớm ra ngoài giao 《 World Morning News》 .

Cô không nấn ná, nhớ đến công việc hôm nay liền nhanh chóng dậy mặc quần áo, ăn phần bánh mì nướng để lại cho mình.

Dì Terry lúc ra cửa dặn lại: “Chiều nay người bên tiệm than sẽ mang đợt than tuần này đến, nhớ đốt lò, đừng để lạnh cóng.”

Eloise liền cố ý chờ người đưa than, nhận xong, cô xa xỉ nhóm bếp sưởi, đặt lên ấm nước và ngồi quanh lò hoàn thiện đôi găng tay còn dở dang từ tối qua.

Từ quần áo cũ, cô tháo được đủ vải may ba đôi găng tay ngắn, vừa kịp chia cho dì, chị Louise và bản thân. Cô còn tính khi đi làm sẽ khoe khéo tay nghề này với mấy đồng nghiệp.

Thời đại này cũng có máy may, nổi tiếng nhất ở New York là máy may tay quay Singer, mỗi phút có thể may vài trăm mũi, nhưng giá lại đắt đỏ.

Các tờ báo đều đăng quảng cáo, mẫu mới nhất có giá từ 160 đến 200 đô la.

Với Eloise đó là cả một năm tiền lương, thậm chí còn hơn.

Cô miệt mài ba tiếng đồng hồ mới may xong mấy đôi găng. Lúc ấy ấm nước cũng đã sôi, hơi trắng bốc lên từ vòi ấm, lượn thành từng đám.

Eloise đổ nước nóng vào chậu gỗ, bỏ tất cả những đôi tất len bẩn của cả nhà vào ngâm, thêm ít bột xà phòng để giặt.

Không phải vì Eloise quá chăm chỉ, mà ở thời đại này, mọi người không đặt nặng chuyện vệ sinh.

Chỉ là cô đã chịu đựng mùi mồ hôi âm ẩm ấy suốt hai ngày, thật sự không chịu nổi nữa.

Chẳng mấy chốc đến trưa, Thomas và Bella trở về. Eloise bảo hai đứa tìm chỗ treo tất lên cho mau khô.