Chương 1: Định mệnh

Ái Tư hiểu rất rõ, cô chắc chắn đã chết rồi...

Khoảnh khắc cuối cùng còn ý thức, cô vẫn đang ngồi trên chiếc xe khách cỡ trung chạy về khu du lịch 5A, chuyến đi chơi do công ty tổ chức.

Với tư cách là nhà thiết kế có doanh số cao nhất của phòng thiết kế thời trang, Ái Tư sớm được mời tham gia chuyến du lịch này.

Cô đang vừa trò chuyện vui vẻ với giám đốc marketing, vừa tận hưởng cuộc sống nhàn nhã của một người thành đạt, thi thoảng còn khoe khoang với nhau.

Đột nhiên, xe khách nghiêng mạnh và trong chớp mắt đã lao xuống hồ.

Trong giây cuối cùng trước khi mất ý thức, Ái Tư còn đang vùng vẫy giữa làn nước lạnh buốt, cố gắng với tay tìm búa phá kính để tự cứu.

Rõ ràng, cô đã thất bại.

*

Trong một căn phòng tối tăm và lạnh lẽo, không lọt một tia sáng.

Ái Tư cảm giác như mình đang nằm trên một chiếc giường sắt hẹp, dưới lưng là ổ rơm ẩm ướt.

Cả căn phòng lạnh thấu xương, trên người cô chỉ đắp một chiếc chăn bông mỏng. Bên cạnh và ở giường tầng trên là những hơi thở đều đặn của những người xa lạ.

Không gian tràn ngập một mùi hôi nhàn nhạt hòa lẫn dầu mỡ tóc, bột mì và tro tàn của than đá sau khi đốt.

Cô nhận ra được những mùi này chỉ vì kiếp trước mình từng dùng đủ loại nước hoa kỳ lạ.

Ái Tư thầm nghĩ, có lẽ mình giống như trong phim, chết rồi linh hồn xuyên vào thân thể của một người xa lạ.

Vừa nãy, khi cô đưa tay sờ lên mái tóc, chạm phải một lọn tóc dài xoăn tít, trong khi thực tế ở kiếp trước tóc cô là tóc ngắn và thẳng.

Giờ phút này, Ái Tư không dám nhúc nhích, mặc cho ký ức của người xa lạ kia ồ ạt tràn vào đầu.

Eloise Zanilon.

Đây là tên cô. Cô sinh vào những năm 1870 tại Ireland, thuở nhỏ theo cha mẹ vượt biển đến New York.

Cha mẹ cô là những công nhân vịnh nghèo khổ nhất, sống nhờ công việc đào hàu vất vả để kiếm miếng ăn. Cô còn một cậu em trai Thomas, năm nay đã mười ba tuổi.

Còn Eloise năm nay vừa tròn mười sáu.

Hai năm trước, cha mẹ cô gặp nạn trên biển do sóng dữ, cả hai đều qua đời.

Chị em cô không nơi nương tựa, lâm vào đường cùng, được người dì góa bụa ở New York nhận nuôi.

Mới không lâu trước đây, Eloise vừa đón sinh nhật của mình. Trong ký ức của thân thể này, dù sức khỏe yếu ớt nhưng cô không hề mắc bệnh hiểm nghèo.

Đang yên đang lành, sao lại để một hồn ma chết đuối như cô nhập vào thế này?

Ái Tư nghĩ mãi không thông, đưa tay gãi đầu, nằm đó vô hồn, trong lòng chỉ cầu mong tất cả chỉ là một giấc mơ.

Cô suy nghĩ hồi lâu, cố tìm kiếm trong trí nhớ về cái tên Eloise, bỗng thấy có chút quen thuộc.

Hình như kiếp trước, khi rảnh rỗi lướt web, cô từng đọc qua phần tóm tắt của một cuốn tiểu thuyết tình yêu lấy bối cảnh cuối thế kỷ 19.

Trong đó, có một nhân vật phụ tên Eloise, cùng em trai ở nhờ nhà dì... Tình tiết hoàn toàn trùng khớp.

Chẳng lẽ... Cô đã xuyên sách?

Ái Tư cố vắt óc nhớ lại nội dung cuốn sách, nhưng thời gian đã lâu, ký ức chỉ còn mơ hồ.

Trong truyện, Eloise nghèo khổ, làm việc cùng dì và chị họ tại khách sạn Leeds nằm ở trung tâm Đại lộ số 5 Manhattan.

Cô vốn có nhan sắc nổi bật, trong thời gian làm việc ở khách sạn đã gặp rất nhiều quý ông giàu có từ khắp nơi.

Eloise tự tin vào sắc đẹp của mình, mong muốn đổi đời bằng cách trở thành tình nhân của một trong số họ.

Nhưng truyện chỉ lướt qua vài dòng: cô gặp phải một kẻ lừa đảo, bị hại phải sa chân vào con đường phong trần, cuối cùng để duy trì vẻ ngoài hào nhoáng, buộc phải lên sân khấu diễn những vở kịch trần trụi.

Eloise chỉ là một nhân vật nền mờ nhạt trong truyện.

Cô nghèo khó, khốn khổ, hư vinh và bi thảm, chẳng mấy ai để mắt tới.

Chỉ là một người qua đường trong đám đồng nghiệp của nữ chính.

Ái Tư thật sự không hiểu, vì sao cô lại xuyên vào Eloise? Chẳng lẽ là để cô thay đổi số phận bi thảm của nhân vật này?

Cô tiếp tục nằm bất động, trong lòng đầy tuyệt vọng, chưa thể chấp nhận sự thật đã xuyên không.

Kiếp trước, Ái Tư cũng xuất thân nghèo khó.

Cô sinh ra trong gia đình cha mẹ ly hôn, mỗi người đều có gia đình mới và vô cùng keo kiệt với cô. Đại học, cô phải tự mình vay tiền mới học xong.

Cô từ thị trấn miền núi thi đỗ đến siêu đô thị, sau đó ra nước ngoài học thiết kế, rồi vào một thương hiệu thời trang, trở thành nhà thiết kế với mức lương triệu tệ một năm.

Trước khi tai nạn xảy ra, cô vừa vay tiền mua căn hộ tám triệu ở trung tâm thành phố, còn chưa kịp nằm ấm đệm giường.

Nghĩ tới đây, tim cô như chìm xuống đáy lạnh lẽo.

Eloise... Ái Tư...

Nghe có chút giống nhau... Lẽ nào đây là số mệnh? Cô, nhất định phải trở thành Eloise sao?

Thôi được, từ giờ cô chính là Eloise.

Thân thể gầy yếu dường như không chịu nổi nỗi đau này, cơn buồn ngủ ập đến, đầu óc cô dần chìm vào bóng tối, rơi vào giấc ngủ sâu.