Bình phong thêu rừng trúc, mỏng như cánh ve, nửa che nửa lộ. Dù nhìn thế nào, cũng chỉ thấy được hình dáng lờ mờ phía sau.
Quán trà cố ý tạo không gian riêng tư tối đa cho khách và người biểu diễn.
Nhận ra ánh mắt anh, người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh cười cười: “Thương tổng, chỗ này là do thằng con trai không ra gì nhà tôi tự mở. Cũng ra dáng phết đúng không?”
“Trà đều là loại chọn kỹ, có cả menu chọn nhạc, biểu diễn trực tiếp luôn. Hồi đầu cũng nhờ bạn bè tới cổ vũ giúp nó.”
Người đàn ông khẽ ho nhẹ: “Ừm, cũng được.”
“Thương tổng, giọng ngài nghe có vẻ không khỏe lắm?” Người trung niên lo lắng hỏi.
“Vừa nãy bên ngoài còn ổn mà, sao giờ nghe khàn vậy?”
“À... không sao. Bắt đầu bàn chuyện chính đi.”
Bỏ qua phần chào hỏi rườm rà, hai người bắt đầu trao đổi nghiêm túc về hợp tác. Trà nghệ sư biết ý rời đi, để lại không gian riêng.
Minh Nhược chỉ chuyên tâm vào tiếng đàn. Cô không quan tâm ngoài kia là khách cười đùa hay đang bàn chuyện làm ăn.
Mỗi buổi biểu diễn kéo dài khoảng một tiếng, sau đó cô nhanh chóng thu dọn rời đi.
Nhưng có một khoảnh khắc thoáng qua, cô hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt không tiêu cự như vô thức nhìn về phía trước, rồi sững lại trong bóng tối.
Chẳng lẽ vì dạo này nghe giọng Thương Trì thường xuyên quá?
Chớp mắt đó, cô bất giác cảm thấy vị khách hôm nay, giọng nói thật giống anh ấy.
Đúng một giờ, Minh Nhược ngừng khảy đàn, lặng lẽ rời khỏi phòng trà.
Ngoài dự đoán của cô, Thường Tuyên đang đứng đợi sẵn bên ngoài. Thấy cô đi ra, anh bước nhanh tới, hạ giọng gọi: "Tiểu Nhược."
Anh đỡ lấy cây đàn cổ, đồng thời chìa tay cho cô vịn, không quên quay đầu kiểm tra cánh cửa sau lưng đã đóng kỹ chưa.
Rồi nhỏ giọng hỏi: "Bên trong họ nói gì vậy? Có cãi nhau không?"
Minh Nhược hơi ngơ ngác: "Hả?"
Cô lắc đầu, đáp: "Tôi đàn nên không nghe rõ, nhưng giọng điệu của hai bên đều rất bình tĩnh, chắc là không đến mức tranh cãi."
Thường Tuyên thở phào nhẹ nhõm.
Anh cau mày, liếc nhìn Minh Nhược đang đi bên cạnh, do dự vài giây rồi vẫn không nhịn được mà mở miệng: "Còn nhớ tôi từng nói với cô về "kẻ địch cả đời" không? Anh ta chính là người trong đó! Cái tên ngoài mặt thì cười, bên trong thì đen như mực ấy!"
"Anh ta vừa xuất hiện tôi đã thấy bất thường rồi. Ba tôi từng nhắc đến đối tượng hợp tác, nhưng chưa từng nói gì liên quan tới tập đoàn Việt Thâm cả... Mà lúc vào, anh ta còn nhìn tôi kiểu rất kỳ lạ! Không biết có phải tôi bị ảo giác không, chứ cứ thấy âm trầm lạ thường, như thể có sát khí vậy!"
Minh Nhược đã quá quen với kiểu nói chuyện hay khoa trương của Thường Tuyên, chỉ khẽ "ừ" hai tiếng, tiếp tục bước đi.
Nhưng trong đầu lại thoáng hiện ra một suy nghĩ.
Tập đoàn Việt Thâm.
Hình như Thương Trì đang làm ở đó thì phải.
Sắp đến phòng nghỉ thì cánh cửa phòng bên cạnh vang lên tiếng chuông gió, là khách trong phòng đi ra.
Thường Tuyên giật mình, lập tức nói nhanh: "Tôi đi trước đây, Tiểu Nhược, cây đàn cô tự mang nhé!"
Minh Nhược chỉ kịp gật đầu: "Ừ."
Vừa ôm chặt cây đàn, cô vừa nghe tiếng chân bỏ chạy ngày một xa, đến góc hành lang thì đột ngột chuyển thành bước chân chậm rãi và nghiêm túc.
Cô bật cười, một tay ôm đàn, một tay đẩy cửa phòng nghỉ.
"Chị Tiểu Nhược!"
Một giọng nữ vui vẻ vang lên cùng mùi nước hoa trái cây thoang thoảng. Triệu Hi hôm nay lại đổi loại nước hoa khác, cười híp mắt chạy tới đón, nhanh nhẹn giúp Minh Nhược đặt cây đàn xuống.
Cô là một trong những học trò của Thường Tuyên, hiện đang học năm ba ở Học viện Âm nhạc Cẩm Thành, chuyên ngành tỳ bà.
"Em thấy cây gậy dò đường đặt bên ghế sofa là biết chị đến rồi. Mau nghe thử bản nhạc em đang luyện nhé, em cứ thấy đoạn đầu không mượt gì cả."
Giúp Triệu Hi chỉnh sửa vài lỗi kỹ thuật trong lúc biểu diễn, Minh Nhược bị giữ lại gần nửa tiếng mới rời đi.
Khi cô vừa đi đến gần quầy lễ tân, đã nghe tiếng Thường Tuyên lẩm bẩm: "Đi vòng vòng nãy giờ, sao vẫn còn loanh quanh chỗ này vậy. Chắc không phải định tìm mình gây chuyện chứ! Hay là qua hỏi thử? Mà nhỡ anh ta hỏi mình là ai thì quê chết mất."
Vừa thấy Minh Nhược đi ra, anh lập tức đứng dậy: "Tiểu Nhược, xong rồi à?"