Giọng nói l*иg lộng xuyên qua micro, vang vọng cả căn phòng.
Thương Trì bị tiếng hét chấn đến đau cả tai, mắt lười nhác mở hé, "chậc" một tiếng rồi đá đại một phát.
"Bớt hét lại chút coi, điếc cả tai rồi."
Chung Quân ôm micro lẩm bẩm: "Hung dữ thế bảo sao phải đi coi mắt."
"?" Thương Trì nhíu mày.
Anh đảo mắt nhìn hai người ngồi trên ghế sofa đang cười tủm tỉm, trán nổi gân xanh, xoay người đá thêm phát nữa.
"Hẹn tôi tới đây, cứu tế chỉ là cái cớ, thực ra là muốn hóng chuyện hả?"
Thương Trì đá không mạnh, mà Chung Quân thì da dày thịt béo, chẳng buồn để tâm, vẫn cười hì hì ôm vai anh kéo xuống sofa.
"Thật đó! Bà xã tôi đang giận, cắt hết tiền tiêu vặt, trong túi không còn đồng nào. Mấy anh em chia cho tôi đỡ ít bữa, mai còn phải mua đồ ăn nữa."
"Với lại, ai dám hóng chuyện cậu chứ? Chẳng phải Lương Vũ Đạt mách rằng cậu là một tên cuồng AI, lại đồng ý đi coi mắt. Bọn tôi tò mò nên gọi cậu đến hỏi cho rõ thôi!"
Người bị chỉ mặt phản bác ngay: "Chung Quân, cậu đừng có đổ vỏ! Rõ ràng cậu là đứa khởi xướng!"
Nói đoạn, lại lén lút hỏi: "Thật không đó? So với đám người máy của cậu thì sao?"
Thương Trì: "..."
Sao ai cũng nghĩ anh muốn yêu đương với robot thế? Rõ ràng anh mới chính là trí tuệ nhân tạo đây.
Không buồn giải thích, Thương Trì vắt chân dài ngồi xuống giữa sofa, lười nhác dựa vào, khẽ cười: "Cũng được. Cô ấy khen tôi dịu dàng chu đáo."
Nghĩ đến mấy viên kẹo hôm nay, khoé môi anh cong lên, ánh mắt thoáng dịu đi vài phần.
"Ơ!"
"Chỉ vậy thôi á?"
"Khen... cậu... dịu...dàng?"
Cả phòng đồng loạt hú hét, từng đứa kéo dài giọng không thể tin nổi.
Thương Trì thản nhiên nhún vai: "Không tin thì thôi."
Thật ra không ai tin nổi.
Thương Trì, người đàn ông sở hữu gương mặt điển trai, sắc sảo, miệng lúc nào cũng treo nụ cười nửa vời. Mắt liếc người còn vương vẻ hờ hững, cứ như dễ gần, nhưng thực tế lại là kiểu lạnh lùng khó gần, đến độ khiến người khác muốn đạp cho vài cái.
Cả ngày chỉ biết quan tâm mấy món công nghệ AI, robot, mấy chuyện yêu đương nhăng nhít không lọt được vào mắt anh.
Nói anh dịu dàng với đối tượng coi mắt? Ha, trừ phi ngày mai tận thế!
Ở đây chẳng ai thật sự hỏi Thương Trì điều gì, mà anh cũng lười giải thích thêm.
Thương Trì vòng tay đi tới trước bàn, cầm một chai rượu nhỏ lên nhìn, nhướn mày hỏi: "Rượu trái cây vị vải à?"
Vừa mở nắp ra, một mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng bay lên.
Trong phòng, ai cũng thuộc dạng không thích uống rượu mạnh, sao lại có cả rượu trái cây ở đây?
"Tôi lấy nhầm." Ngồi bên cạnh, Nguyên Chính Lãng nghiêng người qua giải thích, "Lúc ra cửa vội quá, tiện tay lấy đại một chai ở quầy rượu, ai ngờ lại là rượu bạn gái tôi để ở đó."
Lương Vũ Đạt than ngắn thở dài: "Người sắp đính hôn đúng là khác thật."
Nguyên Chính Lãng cười ha hả, mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn, còn quay sang Thương Trì nháy mắt: "Tôi tính đính hôn, lúc cưới mời cậu làm phù rể nhé?"
Thương Trì mở nắp chai, chậm rãi rót một ly rượu trái cây cho mình. Nghe vậy thì hơi ngẩng mắt lên, có vẻ ngạc nhiên: "Đính hôn? Hai người mới quen nhau được hai tháng mà?"
Nguyên Chính Lãng gãi đầu, cười ngại ngùng: "Cảm giác đúng lúc thì thời gian chẳng còn quan trọng."
Lương Vũ Đạt nói giọng đầy ghen tị: "Hai người ngọt ngào đến mức phát ngấy, ngày nào cũng cùng nhau đi làʍ t̠ìиɦ nguyện, hết viện phúc lợi rồi đến trường học đặc biệt. Nếu không phải dự định đính hôn, chắc tụi này còn chẳng thấy mặt cậu."
Rồi anh ta nhìn sang ly rượu trái cây trong suốt óng ánh, nghi ngờ hỏi: "Không phải cậu ghét đồ ngọt à?"
Thương Trì nhấp một ngụm, ánh mắt sâu xa: "Bây giờ lại thấy thích ngọt."
Sau đó anh quay sang nhìn gương mặt đầy hạnh phúc của Nguyên Chính Lãng, nở nụ cười nhẹ, khẽ nói lời chúc mừng.
Chung Quân lại ôm micro gào hát om sòm.
Giữa tiếng cười nói ồn ào, Thương Trì nhấp một ngụm rượu trái cây thơm dịu, quay sang hỏi Nguyên Chính Lãng, giọng đều đều như không có gì: "À, cậu hay tới mấy trường học đặc biệt à?"
Nguyên Chính Lãng gật đầu: "Mạnh Nguyệt học ngành công tác xã hội, mấy nơi đó luôn thiếu người tình nguyện, tôi rảnh là đi theo cô ấy."
Nói tới chuyện này, Nguyên Chính Lãng bắt đầu thao thao kể về mấy chuyện gặp phải khi cùng Mạnh Nguyệt đi làʍ t̠ìиɦ nguyện.
Thương Trì nghe tai vào tai ra, hàng mi dài cụp xuống, che đi ánh nhìn như đang suy nghĩ điều gì.
Rất nhanh, vài từ khóa đập vào tai anh.
"Ở Cẩm Thành cũng có trường học đặc biệt, chuyên nhận người khiếm thính và khiếm thị, danh tiếng không nhỏ đâu."