Nhưng ngay lập tức, một bàn tay ấm áp giữ nhẹ lấy gáy cô, khẽ kéo về chỗ cũ. Động tác vừa chắc chắn vừa dịu dàng.
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng Thương Trì vang lên ngay sát bên tai, hơi thở trầm thấp quẩn quanh, khiến từng chữ như lướt nhẹ qua làn da.
Anh nói: “Bôi thuốc thôi, sẽ nhanh khỏi.”
Cô cố gắng không run, nhưng không nhận ra rằng khi ngẩng đầu để anh dễ bôi thuốc, mọi cảm xúc đều hiện lên gương mặt.
Thương Trì cũng bất giác chậm lại.
Anh cao, phải quỳ gối trên đệm ghế sau, cúi người mới nhét vừa thân mình vào không gian chật hẹp.
Thật ra không cần thiết phải chen vào thế này. Chỉ cần Minh Nhược ngồi xích ra một chút là được. Cũng không nhất thiết phải tự tay bôi thuốc cho cô.
Nhưng không hiểu sao, khi mở cửa xe, đối diện với đôi mắt mờ mịt mà run rẩy ấy, anh lại thốt ra câu rất tự nhiên.
Thuốc mỡ màu trắng ngà dần tan trên làn da trắng mịn nơi trán cô.
Ánh mắt Thương Trì hạ xuống, lướt qua đôi tai đỏ hồng không được tóc che phủ của cô, gần như đỏ đến mức muốn rỉ máu.
Một tay anh giữ gáy cô, luồn vào sợi tóc mượt mà bị gió thổi rối. Một tay xoa thuốc, thỉnh thoảng chạm vào gò má mịn màng, truyền đến cảm giác mềm mại ấm áp.
Hơi thở của cô mỗi lúc một dồn dập. Đuôi mắt và gò má đỏ ửng, lan ra như cánh hoa đào nở.
Đôi mắt hạnh động đậy không ngừng, ánh nước lấp lánh như ngôi sao rơi xuống, trong một khoảnh khắc, như mang theo linh hồn sống động.
Thương Trì dừng tay.
Hơi thở Minh Nhược dồn dập, giọng nói cũng run nhẹ theo:
"Xong... xong chưa ạ?"
Cô nghiêng đầu, để lộ đường cong cổ trắng mịn, như thể không chịu nổi nữa mà hoảng hốt tránh đi.
Vô tình để vành tai đỏ bừng chạm vào lòng bàn tay anh, mềm như bông, nóng rực, khiến người ta chỉ muốn nắn thêm một chút...
Minh Nhược hoảng hốt tránh ra.
Yết hầu Thương Trì nuốt nhẹ, từ từ thu tay về.
Một lúc sau mới khàn giọng nói: "Xong rồi."
Tim Minh Nhược vẫn đập như trống trận trong l*иg ngực, từng nhịp đinh tai nhức óc. Cô cảm giác máu toàn thân như dồn lên mặt, thậm chí sống lưng cũng toát mồ hôi lạnh.
Cô khẽ run tay, lục lọi trong túi xách, lấy ra một bịch khăn ướt, đưa về phía trước: "Cảm ơn. Anh lau tay đi."
Cô thậm chí không dám gọi "Thương tiên sinh" nữa.
Thương Trì khẽ ừ, đưa tay nhận lấy khăn từ tay cô.
Đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại.
Minh Nhược giật bắn, rụt tay về như bị bỏng, mười ngón tay đan chặt, đặt ngay ngắn trên đùi.
Khóe môi Thương Trì khẽ cong, ánh mắt vừa nhướng lên, nụ cười còn chưa hiện rõ đã lướt qua cô, bắt gặp ánh nhìn của cô bé phía sau.
Mãn Mãn chống cằm nhìn chăm chú, đôi mắt tròn xoe lấp lánh, cười toe toét để lộ cả hàm răng.
Thương Trì: "..."
Mãn Mãn há miệng: "Chú nhỏ..."
Thương Trì ho khẽ, lạnh lùng cắt lời cô bé: "Về nhà thôi."
Cửa xe sau đóng lại.
Minh Nhược nghe tiếng anh lên xe, khẽ cắn môi dưới, lặng lẽ đưa tay xoa vành tai nóng bừng của mình.
Về nhà.
Đúng rồi, cô phải nhanh chóng về nhà thôi.
Thương Trì chỉ đơn giản là quan tâm, giúp cô thoa thuốc vì cô không thấy đường. Vậy mà cô lại mặt đỏ tai hồng, tim đập loạn như thế này... Quá mất mặt rồi.
Minh Nhược cúi đầu, vừa hít sâu cố gắng ổn định nhịp tim, vừa nghĩ xem nên cảm ơn Thương Trì như thế nào.
Cô suy nghĩ suốt dọc đường.
Cho đến khi xe dừng lại, Mãn Mãn reo lên: "Về đến nhà rồi!"
Minh Nhược như nhận được hiệu lệnh chiến trường, ngồi thẳng dậy, tay mò cửa xe, định mở miệng cảm ơn: "Hôm nay phiền anh Thương..."
Mãn Mãn cắt ngang: "Em về đến nhà rồi! Tạm biệt cô Minh!"
Minh Nhược: "?"
Khoan đã.
Con bé về đến nhà rồi.
Vậy còn cô?
Cửa xe bên cạnh bị đóng sầm lại.
Tiếng bảo mẫu hối thúc từ xa, Mãn Mãn cười khanh khách chạy vào nhà.
Minh Nhược chớp mắt mờ mịt.
Rồi nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên từ ghế lái: "Sắp đến giờ ăn tối rồi."
"Cô Minh, tôi có thể mời cô ăn một bữa cơm được không?"