Chương 10

Từng chữ như kéo dài, cuối câu nhẹ như lông chim khẽ lướt bên tai.

Minh Nhược sững người, vô thức siết chặt cây gậy dò đường.

“Cháu biết rồi… A!”

Cô bé nhỏ vì quá phấn khích, không khống chế được lực, giống như một con dê con lao thẳng vào người Minh Nhược.

Bị đâm bất ngờ, Minh Nhược loạng choạng lùi lại mấy bước.

Ngay lúc đó, một hơi thở mát lạnh áp sát, một cánh tay vững chắc vòng lấy vai cô, cố giữ thăng bằng cho cô.

Hai lực đẩy, kéo chồng lên nhau.

Không kịp phản ứng, Minh Nhược bị kéo về phía trước, đầu va mạnh vào xương quai xanh của người đàn ông.

Thương Trì: “...”

Minh Nhược: “...”

Mãn Mãn: “Cô Minh, em xin lỗi cô!”

...

Cuối tuần, trung tâm thành phố đông như trẩy hội. Dòng xe nối dài chen chúc nhau, chầm chậm dừng lại ở ngã tư.

Thương Trì một tay đặt lên vô lăng, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ, ánh mắt vô thức liếc qua gương chiếu hậu.

Mãn Mãn vẫn thì thầm: “Cô giáo Minh, em thật sự không cố ý đâu. Em chỉ muốn cô gặp mặt chú út của em.”

Nói xong, Mãn Mãn còn ưỡn ngực, ra vẻ rất có lý.

“Chắc tại chú út nặng quá, em phải dùng sức mạnh lắm mới kéo được chú ấy đi, nên mới không kịp dừng lại va phải cô...”

Thương Trì khẽ chậc một tiếng: “Đòn trả đũa này, xem ra dùng qua không chỉ một lần?”

Anh nhấn giọng, kéo dài âm cuối: “Nếu không phải chú kéo lại, chắc cô Minh đã đυ.ng phải giá sách rồi. Cô Minh thấy có đúng không?”

Bị hai người cứ nhắc đi nhắc lại, Minh Nhược ngồi ở ghế sau có phần gò bó. Mái tóc dài đen nhánh lay động trong gió lùa qua cửa sổ, để lộ đôi tai khẽ ửng đỏ.

Nghe Thương Trì gọi mình, sống lưng cô thẳng cứng, tim đập thình thịch, vội vàng đáp nhỏ: “Ờm... Cảm ơn Thương tiên sinh.”

Thực ra, Minh Nhược cũng không rõ chuyện sao lại thành ra thế này.

Lúc hỗn loạn trong lớp học, cô gần như ngã nhào vào ngực Thương Trì. Trán đập vào xương quai xanh rắn chắc, chóp mũi cọ vào l*иg ngực cứng cáp. Tay vội vươn ra, theo bản năng tìm điểm tựa, lại chạm vào vòng eo ấm nóng của anh.

Trong khoảnh khắc ấy, Minh Nhược chợt ngẩn người.

Cẩm Thành dù nắng ấm nhưng cuối thu vẫn se lạnh, ban ngày cũng chỉ khoảng mười lăm độ, ai cũng mặc thêm áo choàng để chắn gió. Thế mà Thương Trì lại chỉ khoác một chiếc áo mỏng, cả người toát ra nóng ấm như ngọn lửa rực cháy.

Chỉ một chút va chạm thôi, nhưng đủ để làm ấm đầu ngón tay lạnh buốt của cô.

Sau đó là một chuỗi xin lỗi vụng về, rối rắm.

Cô ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ cảm thấy bàn tay ấm áp khẽ chạm lên trán mình. Ngay sau đó là giọng nói trầm thấp, pha chút bất đắc dĩ xen lẫn áy náy: “Cô Minh, chỗ này đỏ rồi. Để tôi đưa cô về nhé?”

Rồi Minh Nhược bị Mãn Mãn kéo tay, lảo đảo bước lên xe của anh.

Chỉ đến khi xe dừng đèn đỏ, cô mới chậm rãi đưa tay sờ trán mình. Nơi đó vẫn còn hơi nóng, vết va cũng khá rõ. Nhưng Minh Nhược không quá bận tâm.

Từ sau khi đôi mắt không còn nhìn thấy, mọi sinh hoạt của cô đều dựa vào việc mò mẫm. Những ngày đầu chưa quen, trên người đầy vết bầm tím do va vấp, lâu dần thành thói quen. Đến giờ, thỉnh thoảng bị đau cô mới nhận ra mình lại lỡ va phải đâu đó.

Cô vốn không để ý. Cũng chẳng ngờ rằng lại có người để trong lòng.

Một lát sau, xe đột ngột dừng lại.

Minh Nhược ngơ ngác ngẩng đầu, nghe thấy tiếng cửa xe mở rồi đóng lại từ phía ghế lái.

Bên cạnh, Mãn Mãn chỉ mải bóc kẹo, vừa ăn vừa khe khẽ ngân nga nhạc phim hoạt hình, chẳng hề tò mò gì.

Minh Nhược khẽ nghiêng đầu, để gió thổi vào mặt, trong lòng thoáng bất an.

Thương Trì xuống xe làm gì vậy? Có chuyện gì sao?

Trong đầu Minh Nhược thoáng lướt qua đủ loại khả năng. Tai cô khẽ động, thính giác nhạy bén nhanh chóng bắt được tiếng bước chân quen thuộc đang đến gần.

Cô hơi ngẩng đầu.

Ngay sau đó, cửa xe bên cạnh bị kéo ra từ bên ngoài.

Mùi hoa quế ven đường thoang thoảng theo gió, vương trên người Thương Trì khi anh cúi xuống gần. Giọng nói trầm thấp vang lên, từ xa dần đến gần: “Cô Minh, cô ngồi dịch vào trong một chút.”

Theo bản năng, Minh Nhược dịch người vào giữa ghế.

Cô không nhìn thấy gì, chỉ có thể lúng túng xoay mặt về phía anh, chờ đợi chỉ dẫn tiếp theo.

Rồi cô chợt cảm nhận được một luồng lạnh lẽo chạm vào trán.

Đó là thuốc mỡ, mang theo mùi bạc hà dịu nhẹ. Cái lạnh ấy khiến Minh Nhược bất giác run rẩy, vô thức né người ra sau.