Tô Du Nhiên: "..."
Cô không thèm để ý tới anh, bước ra ngoài rồi mở điện thoại xem địa chỉ. Mục Trầm Dã nhận ra vành tai cô hơi đỏ lên. Sự tương phản này kết hợp với gương mặt kia khiến dây thần kinh của người ta như bị kí©h thí©ɧ.
Anh cười khẽ: "Cái cảm giác tương phản này cũng mạng hệ đấy chứ..."
Đúng lúc này, điện thoại của Mục Trầm Dã vang lên, là gia chủ nhà họ Tô gọi tới.
"Trầm Dã à, cháu gái bác chắc sắp đến rồi, làm phiền cháu quá."
"Dạ không sao ạ."
Tô Thái Thanh đã chào hỏi Mục Trầm Dã từ trước, nói rằng cô cháu gái bảo bối sắp đến Ung Thành đi học nên muốn nhờ anh cho ở nhờ và chăm sóc một thời gian. Nhà họ Mục và nhà họ Tô vốn là thế giao lâu đời. Xét theo thứ bậc, nhóc con đó phải gọi anh một tiếng chú.
Tô Thái Thanh gửi số điện thoại của cháu gái qua. Mục Trầm Dã liếc nhìn một cái rồi đi về phía căn hộ của mình. Vừa ngước mắt lên, anh đã thấy Tô Du Nhiên đang đứng trước cửa nhà mình và nhấn chuông.
Mục Trầm Dã nheo mắt: "Nhóc con?"
Tô Du Nhiên không thèm quay đầu lại, tiếp tục ấn chuông: "Mười tám tuổi rồi, đã thành niên, cảm ơn!"
"Thành niên rồi nên mới đi ấn chuông cửa nhà tôi à?" Mục Trầm Dã tựa vào tường hành lang, nghiêng đầu cười. Anh cố ý hạ thấp tông giọng, nghe vừa bất cần đời lại vừa mang ý trêu chọc: "Em muốn làm gì đây?"
Ấn chuông cửa nhà anh? Tô Du Nhiên khựng lại. Cô cau mày, lúc này mới quay người lại, đầy nghi ngờ chỉ vào cánh cửa: "Đây là nhà anh?"
Anh nghiêng đầu đùa giỡn: "Nếu không thì là nhà em chắc?"
Tô Du Nhiên: "..."
Hỏng rồi. Một dự cảm chẳng lành ập đến, cô cảm thấy mình sắp "xong đời" thật rồi. Cô nhanh chóng mở điện thoại, dựa theo số ông nội gửi, giấu tay ra sau lưng lặng lẽ gọi đi.
Động tác của cô rất nhỏ, nhưng không qua mắt được Mục Trầm Dã. Anh bị cô chọc cười, cho đến khi chiếc điện thoại trong tay anh rung lên. Anh nhìn cái tên hiển thị, rồi thản nhiên bắt máy ngay trước mặt cô.
"Alo."
Cùng lúc đó, vì giấu tay sau lưng nên cô vô tình chạm vào nút loa ngoài. Tiếng "Alo" ấy vang lên vang dội giữa hành lang vắng.
"..." Tô Du Nhiên cảm thấy thế giới của mình sụp đổ hoàn toàn. Cô lập tức ngắt máy, xách vali quay đầu định chạy trốn!
Phía sau, người đàn ông cười lười biếng, giọng nói phong lưu đầy quyến rũ: "Chạy cái gì?"
"Bây giờ không chỉ gặp lại, mà còn sắp ở chung một nhà rồi." Anh càng nói càng lả lơi, như muốn rót mật vào tai cô: "Càng thuận tiện cho em lột sạch rồi nhảy bổ lên người tôi..."
Tai Tô Du Nhiên lập tức nóng bừng: "!!!" Câu nói đó anh ta cũng nghe thấy sao!
Mục Trầm Dã dùng vân tay mở khóa, đứng tựa vào cửa nhìn cô với vẻ mặt vừa hư hỏng vừa quyến rũ khó cưỡng: "Có định vào nhà chú không đây?"
Tô Du Nhiên: "..."
Thật sự là cô chưa bao giờ gặp phải tình huống "lật xe" nào nhanh đến thế. Đúng là xui xẻo không ai bằng.