Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nụ Hôn Cấm Kỵ

Chương 5

« Chương TrướcChương Tiếp »
Xe tới, Tô Du Nhiên mở cửa rồi ngoái đầu lại trả lời: "Đúng thế đấy."

Ỷ vào việc người ta không có ở đây, cũng chẳng thể gặp lại, cái đuôi của cô sắp vểnh lên tận trời: "Lần sau mà còn gặp lại, mình sẽ lột sạch anh ta rồi ăn thịt luôn."

Tống Vãn Ý giơ ngón tay cái, thản nhiên tán thưởng: "Được đấy, quyết chí thế nhé!"

"Đợi chút." Tống Vãn Ý gọi cô lại, nhìn chiếc vali bên cạnh: "Cậu thật sự không đến chỗ mình ở sao?"

Tô Du Nhiên cười đáp: "Thôi, ông nội đã sắp xếp chỗ ở cho mình rồi."

Dù là nhà của một người chú không quen biết, nhưng với cô thì ở đâu cũng vậy. Dù sao, tệ nhất cũng không thể bằng việc phải đối mặt với gia đình của cha cô – Tô Khả Minh.

"Được rồi, vậy khi nào về đến nơi nhớ gọi cho mình."

Tô Du Nhiên ra hiệu "OK" rồi kéo vali ngồi vào taxi. Do có chút men rượu nên cô hơi say xe, đành hạ cửa kính xuống, gác tay lên thành cửa và xoa xoa thái dương. Nhìn sự phồn hoa rực rỡ của thành phố lướt qua, dường như cô cũng được ánh đèn chiếu rọi, nhưng thực tế, bóng dáng ấy lại trông vô cùng lạc lõng.

Taxi dừng lại trước một khu biệt thự cao cấp. Tô Du Nhiên trả tiền rồi xách vali xuống xe. Dựa theo địa chỉ ông nội đưa, cô bước vào thang máy và nhấn tầng 23. Ngay lúc cửa sắp đóng lại, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng thò vào ngăn lại, cửa cảm ứng mở ra lần nữa.

Từ góc độ cúi đầu, Tô Du Nhiên nhìn thấy trên đầu ngón tay người vừa bước vào có một vết đỏ do bị cắn để lại, vết cắn còn khá sâu.

Thần kinh cô chợt tê dại. Khoảnh khắc ngước mắt lên, cô cảm thấy cơn say trong đầu biến mất sạch sành sanh.

Lại là cái người đàn ông đó! Người mà cô vừa kéo lại làm lá chắn, vừa hôn vừa cắn, còn dõng dạc tuyên bố sẽ lột sạch rồi ăn thịt... Cái sự trùng hợp này đúng là không thể đen đủi hơn được nữa!

Mục Trầm Dã liếc nhìn cô, thoáng chút bất ngờ rồi khẽ cười thành tiếng: "Lại gặp nhau rồi, đứa nhóc ranh đáng đòn."

Tô Du Nhiên: "..."

Tốt lắm, bằng chứng thép rành rành ra đó rồi. Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Nhìn bộ dạng không cảm xúc của cô, Mục Trầm Dã thấy khá buồn cười. Anh liếc nhìn phím tầng 23 đã sáng đèn, sau đó lười nhác tựa lưng vào vách thang máy. Ánh đèn phía trên tỏa xuống, phác họa đường nét khuôn mặt điển trai thêm phần sắc sảo. Anh cúi đầu lấy điện thoại ra, không rõ là đang xem gì.

Khi thang máy đến nơi, cả hai cùng bước ra ngoài. Tô Du Nhiên mải đẩy vali nên suýt chút nữa đâm sầm vào người anh.

Mục Trầm Dã nhướng mày, vẫn vẻ mặt hờ hững đó: "Muốn động vào thật đấy à?"
« Chương TrướcChương Tiếp »