Chương 4

Mục Trầm Dã: "..."

Đầu óc nhanh nhạy đấy, dùng ngay cách gọi của anh để chặn họng anh. Thú vị thật.

Nụ hôn bất ngờ hôm đó đột nhiên hiện về trong ký ức như một đòn hồi mã thương, khiến Mục Trầm Dã cảm thấy đôi môi mình nóng bừng một cách lạ thường. Tầm mắt anh vô thức rơi trên bờ môi đỏ mọng, căng mọng của "nhóc con" trước mặt...

Oái oăm thay, cô nhóc này chẳng mảy may nhận ra điều đó. Thậm chí cô còn chậm rãi mím môi, rồi lại từ từ thả ra, để dòng rượu rực rỡ ấy chảy qua kẽ môi vào trong.

Sự va chạm giữa nét ngây thơ và vẻ cuồng nhiệt ấy còn cuốn hút hơn gấp nhiều lần những người phụ nữ sành sỏi trên thương trường phù hoa. Mục Trầm Dã cảm thấy cổ họng ngứa ngáy dữ dội, trong thoáng chốc anh nảy sinh ham muốn được hôn cô.

Tô Du Nhiên vốn đã uống khá nhiều, lúc này lại bồi thêm vài ngụm. Tửu lượng cô không tốt, nhưng có vẻ cô rất thích cảm giác khi say. Cô nhìn chằm chằm vào tay Mục Trầm Dã, nghiêm túc khen ngợi: "Tay anh đẹp thật đấy."

"Tôi sờ một chút được không?"

Đôi mắt hươu xinh đẹp ấy trong veo không chút tạp chất, kết hợp với gương mặt thanh tú, trông cô ngoan ngoãn đến mức khiến người ta muốn phạm tội.

Mục Trầm Dã còn chưa kịp lên tiếng, Tô Du Nhiên đã ra tay. Cô nâng bàn tay anh lên, nâng niu trong lòng bàn tay mình rồi tỉ mỉ quan sát. Sau đó, cô bất ngờ cúi đầu, cắn nhẹ một cái lên đầu ngón tay anh.

"Anh tuy già, nhưng vị còn ngon lắm."

Mục Trầm Dã: "..."

Ngọn lửa khô nóng trong cơ thể dường như bùng cháy dữ dội hơn, nhưng rốt cuộc là đứa nhỏ này đang mỉa mai anh già đấy à?

Tống Vãn Ý đứng bên cạnh cũng ngẩn người: "???"

Phải nói sao nhỉ, đúng là chị em tốt của cô! Đến cả tán trai cũng biết gieo vần nữa cơ đấy!

Mục Trầm Dã cười vì tức, anh quay mặt đi rồi lại xoay lại, đưa tay bóp lấy chiếc cằm trắng ngần của Tô Du Nhiên. Giọng anh nhuốm màu nguy hiểm: "Tôi già?"

"À." Tô Du Nhiên gật đầu thừa nhận một cách cực kỳ thành thật.

Cô cầm túi xách đứng dậy, nheo mắt nhìn anh đầy vẻ khıêυ khí©h: "Chào chú đẹp trai..."

Nói xong, cô liền kéo Tống Vãn Ý rời đi. Lúc quay người, Tô Du Nhiên dường như nghe thấy tiếng cười khẽ của người đàn ông phía sau, anh thầm thì: "Đứa nhóc ranh, thật đáng bị hôn cho một trận."

Nội tâm Tô Du Nhiên gào thét: "Hê hê! Đáng tiếc quá, anh không làm gì được tôi đâu!"

Ra khỏi quán bar, Tô Du Nhiên đứng bên lề đường bắt xe. Không khí se lạnh ùa tới khiến cô tỉnh táo đôi chút. Tống Vãn Ý suốt dọc đường cứ truy hỏi: "Người đàn ông đó là ai vậy hả Tô Du Nhiên? Có phải cậu lén lút làm chuyện gì tày trời sau lưng mình không?"