"Tô Du Nhiên, sinh nhật vui vẻ!"
"Chúc mừng sinh nhật nhé!"
"Chúc mừng Nhiên Nhiên cuối cùng cũng chính thức trưởng thành!"
Trong quán bar đông đúc náo nhiệt, tiếng DJ dập dìu theo nhịp tim, giữa sàn nhảy là những đôi nam thanh nữ tú đang cuồng nhiệt trong những vũ điệu bùng nổ.
Bầu không khí nóng bỏng đến cực điểm.
Giữa những lời chúc tụng không ngớt từ bạn bè, Tô Du Nhiên mỉm cười đáp lễ.
Cô ngồi trên ghế sofa, tay cầm ly rượu, những ngón tay trắng nõn khẽ lắc nhẹ thành ly. Ánh đèn màu chớp nháy của chốn phồn hoa liên tục lướt qua gương mặt thanh tú của cô.
Hàng mi của Tô Du Nhiên khẽ rủ xuống, vẻ đẹp sắc sảo ấy lại ẩn chứa một nét ngoan hiền đầy tính đánh lừa. Chỉ cần cô khẽ nhướn mi, đôi mắt đen láy trong veo và có chút ngơ ngác sẽ ngay lập tức khiến người đối diện lầm tưởng mình vừa chạm mặt một chú cừu non ngây thơ, mềm mại.
Cô bạn thân Tống Vãn Ý ghé sát lại, nháy mắt đầy ẩn ý: "Này Nhiên Nhiên, lễ trưởng thành của chúng ta rồi, chẳng lẽ không làm gì đó để ăn mừng sao?"
"Chờ đợi suốt mười tám năm trời, không thể để lãng phí vô ích được, đúng không?"
Nói xong, đôi mắt Tống Vãn Ý bắt đầu đảo quanh như một chiếc đèn laser, sáng quắc tìm kiếm mục tiêu.
Đột nhiên, "chiếc laser" ấy kích động túm chặt lấy cánh tay Tô Du Nhiên: "Nhiên Nhiên, nhìn kìa! Người đàn ông vừa bước xuống từ cầu thang phía đó ấy! Đẹp trai vãi chưởng!"
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc cũng không át nổi giọng hò hét mê trai của Tống Vãn Ý ngay sát bên tai.
Tô - chú cừu non ngây thơ - Du Nhiên uể oải nhướng mắt nhìn theo hướng chỉ.
Trên chiếc cầu thang trang trí xa hoa, một người đàn ông đi giày da đang thong thả bước xuống. Anh xách chiếc áo khoác trên tay, chỉ mặc sơ mi trắng và quần tây đơn giản nhưng lại tôn lên vóc dáng cực chuẩn.
Ở anh toát ra vẻ cao quý, lịch lãm pha lẫn chút hoang dã, ngông cuồng khó tả. Một sức hút mãnh liệt khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải loạn nhịp tim.
Đúng lúc đó, anh cúi đầu châm thuốc, đốm lửa nhỏ chập chờn nhảy nhót nơi đầu ngón tay và trong đáy mắt. Ánh đèn xoay của quán bar như vương vấn trên gương mặt góc cạnh của anh. Giữa không gian xô bồ này, vẻ phóng túng như đã ngấm vào xương tủy của người đàn ông ấy có thể dễ dàng đánh cắp trái tim của bất kỳ cô gái nào.
Ánh mắt Tô Du Nhiên sững lại.
Cha mẹ ơi... người đàn ông này... trông quen mắt thế nhỉ?
Tống Vãn Ý sau khi nhìn kỹ diện mạo của đối phương thì lập tức thay đổi thái độ. Cô xoay vai Tô Du Nhiên lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Thôi bỏ đi, đàn ông này tuy cực phẩm thật nhưng trông khó thuần phục lắm. Nhìn là biết kiểu không chịu nghe lời rồi, đổi người khác thôi."