Lần đầu tiên Tô Du Nhiên gặp Mục Trầm Dã đã xảy ra một chuyện khá chấn động. Đó là cô... cưỡng hôn người ta. Cô không biết rằng người đàn ông bị mình ăn nhầm hôm đó chính là người giám hộ tạm thời mà …
Lần đầu tiên Tô Du Nhiên gặp Mục Trầm Dã đã xảy ra một chuyện khá chấn động. Đó là cô... cưỡng hôn người ta.
Cô không biết rằng người đàn ông bị mình ăn nhầm hôm đó chính là người giám hộ tạm thời mà cô sắp phải sống chung trong suốt thời gian học đại học.
Ba ngày sau, Tô Du Nhiên kéo vali bước vào căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố. Người mở cửa mặc một chiếc sơ mi trắng, ánh mắt trầm ổn, khí chất cấm dục đến mức khiến người ta muốn phạm tội.
“Em đến ở nhờ một thời gian.”
Anh nhìn cô, giọng điềm tĩnh: “Quy tắc ở đây do tôi quy định. Tôi nói, em nghe, cấm cãi, cấm hỏi, biết chưa?”
Tô Du Nhiên cười ngoan hiền, nhưng trong lòng lại tự quyết tâm phải kéo đàn ông này xuống trần gian để ăn từ từ cho đã.
-
Mục Trầm Dã tự nhận mình lý trí, tỉnh táo, kiểm soát tốt mọi thứ. Anh coi cô là đứa trẻ cần được bảo vệ, là ranh giới tuyệt đối không thể vượt qua.
Cho đến một đêm, trong hành lang tĩnh lặng, Tô Du Nhiên nghe thấy tiếng thở dốc bị kìm nén vang lên sau cánh cửa phòng anh.
Cô đứng chết lặng.
Từ đó về sau, ánh mắt Mục Trầm Dã nhìn cô không còn đơn thuần nữa.
“Xin lỗi.” Anh xoa đầu cô, giọng trầm thấp: “Là tôi không đủ kiềm chế.”
Chỉ là khi anh vừa kịp thừa nhận, Tô Du Nhiên đã bỏ đi không một lời từ biệt. Cô gái đó hoàn toàn cắt liên lạc, biến mất sạch sẽ.
Toàn bộ giới thượng lưu xôn xao. Người thừa kế tập đoàn Mục thị, kẻ trước giờ chỉ đứng nhìn người khác chìm đắm như Mục Trầm Dã mà lại bị một cô gái nhỏ ăn xong phủi đít chạy mất dép!
Mục Trầm Dã nghe giọng nói máy móc của tổng đài "thuê bao quý khách vừa gọi..." vang lên trong điện thoại, bật cười khẽ: “Em giỏi lắm.”
-
“Du Nhiên.”
“Anh có thể không cần địa vị, không cần mặt mũi.”
“Nhưng anh cần em.”
-
Người đàn ông từng đứng trên đỉnh quyền lực × Tiểu hồ ly giả ngoan hiền nhưng dám yêu dám chạy
Hóng ạ, truyện có lịch đăng không ạa?