Một lát sau, một người đàn ông cao lớn mặc quân phục của Quân đội Liên Bang bước ra đầu tiên. Phù hiệu trên vai cho thấy quân hàm của anh ta – sĩ quan cấp “Huy Nguyệt”, một cấp bậc có thể chỉ huy một quân đoàn tác chiến độc lập trong quân đội.
Mắt mọi người sáng rực lên, lập tức tiến lên nghênh đón.
“Hoan nghênh ngài đến nơi, vất vả cho ngài rồi, sĩ quan Tainos.”
Tainos không biểu lộ cảm xúc, bước chân cũng không dừng lại, chỉ lạnh nhạt nói khi đi thẳng vào trung tâm Thức Tỉnh:
“Ở đây, xin gọi tôi là giám khảo.”
Theo sau anh ta là hơn hai mươi thiếu niên ăn mặc sang trọng, khí chất ngạo nghễ.
Những thiếu niên đó cũng hoàn toàn phớt lờ đám đông chờ đón, thản nhiên và đầy tò mò quan sát xung quanh.
Mọi người đã quen với chuyện này, nét cười trên mặt vẫn không đổi: “Vâng, vâng... mời giám khảo, mời các vị vào trong.”
Tainos chí ít là một người Thức Tỉnh cấp C, trong khi toàn bộ tinh cầu Khu Trường Học thì chỉ có giám đốc và tổng giám thị là hai người Thức Tỉnh cấp F, về mặt thực lực và địa vị hoàn toàn là hai tầng lớp khác nhau, dĩ nhiên không thể được Tainos chú ý.
Những thiếu niên đi theo sau anh ta, thân phận cũng không khó đoán – đã có mặt trên chiến hạm này, thì chính là những tân sinh chuẩn bị nhập học tại các học viện – khác với người bình thường phải trải qua vô số kỳ thi sàng lọc tại tinh cầu Khu Trường Học mới có thể giành được cơ hội thức tỉnh, có người ngay từ điểm xuất phát đã là nơi mà người khác phải nỗ lực cả đời mới đạt tới.
Nếu không có giới hạn khách quan rằng “con người chỉ có thể thức tỉnh sau mười tám tuổi”, thì giờ đây theo sau Tainos có khi đã là một đám trẻ con rồi.
Cùng lúc đó, bên trong trung tâm Thức Tỉnh, kỳ thi văn đã bắt đầu.
Từng cột sáng chiếu xuống từ vòm trần, bao phủ lấy từng thí sinh.
Đề thi được trình chiếu trực tiếp lên võng mạc của thí sinh, và trình tự của đề thi mỗi người đều không giống nhau. Chỉ khi hoàn thành một câu mới xuất hiện câu tiếp theo, và câu đã làm thì không thể sửa.
Quy tắc vô cùng nghiêm khắc, tuyệt đối loại bỏ khả năng gian lận.
Trong phòng thi rộng lớn, không gian cực kỳ yên tĩnh.
Văn Cảnh cũng như bao thí sinh khác xung quanh, hai tay nhanh chóng gõ phím trên bàn phím ảo được trình chiếu bởi cột sáng, nhập đáp án.
Văn khoa được gọi là “văn khoa” chủ yếu là để phân biệt với “võ khoa”, thực chất là tổng hợp tất cả các môn văn hóa.