Chương 3: Tệ hơn cả nghèo rớt mồng tơi từ lúc sinh ra là gì?

Với một lớp học đầy cơ bắp thế này, vóc dáng của cô vốn không quá nổi bật, nhưng kỳ lạ là hễ ai nhìn thấy cô thì cũng đều vô thức dừng mắt lại, đó là một sự hài hòa khó diễn tả thành lời.

Thiếu nữ liếc qua thiết bị liên lạc đeo tay có hình dạng như đồng hồ rồi đứng dậy, giọng nói dứt khoát: “Thầy, em xin phép tan học trước, hôm nay em còn việc làm thêm.”

Trước hành động đảo ngược trời đất này, chỉ thấy Vương An chỉ một khắc trước còn giận dữ giờ bỗng nở nụ cười hiền hòa như gió xuân:

“Được, đi nhanh đi, đừng để trễ.”

Những học sinh khác cũng đã quen, liền thu ánh mắt lại. À, thì ra là Văn Cảnh, vậy không sao rồi.

Đây là tinh cầu Khu Trường Học, nơi mà điểm số là tất cả. Toàn bộ tinh cầu chỉ có các trường học và cơ sở hỗ trợ đi kèm. Mỗi năm có hàng trăm triệu học sinh mới nhập học vào các trường tiểu học, bao gồm toàn bộ học sinh Liên Bang ngoại trừ con em các tập đoàn tài phiệt.

Bắt đầu từ tiểu học, mỗi học kỳ đều thực hiện chế độ đào thải tàn khốc ở nhóm cuối, những học sinh bị đuổi học sẽ bị đưa thẳng rời khỏi tinh cầu. Tổng cộng số người có thể trụ lại đến khi tốt nghiệp trung học để tham gia kỳ thi thống nhất hằng năm cũng chỉ còn lại hơn một triệu người.

Mà Văn Cảnh chính là học sinh đứng đầu khối 12 của cả tinh cầu Khu Trường Học.

Tuy điểm số giữa hạng nhất và hạng nhì chỉ khác nhau giữa 1000 và 995 điểm, nhưng các bạn học đều biết Văn Cảnh đạt 1000 điểm là vì giới hạn điểm chỉ có 1000.

Cho nên đừng nói là cô tan học sớm để đi làm thêm, dù cô có cưỡi trên lưng giáo viên chủ nhiệm đến trường thì cũng không thành vấn đề.

Điều càng khiến cô trở thành huyền thoại hơn nữa là việc cô không xuất thân từ bất kỳ gia đình giàu có hay thậm chí trung lưu nào, mà lại được sinh ra từ một nhà máy nhân khẩu, tầng đáy nhất của xã hội Liên Bang, thậm chí không có cả gia đình.

Tệ hơn cả nghèo rớt mồng tơi từ lúc sinh ra là gì? Là sinh ra đã mang nợ.

Những đứa trẻ như vậy không có cha mẹ nuôi dưỡng, còn mắc nợ nhà máy nhân khẩu một khoản gọi là “tín dụng sinh mệnh” ngay từ lúc chào đời. Chi phí nuôi dưỡng và học hành về sau đều do nhà máy chịu, nhưng tất cả đều là khoản vay có lãi. Bắt đầu từ tuổi mười tám sẽ phải trả nợ, nếu không trả đúng hạn thì phải dùng nội tạng để gán nợ.