Chương 1: Tinh cầu khu Trường Học

Tinh cầu khu Trường Học, Trường Trung học số 1, lớp 12-1.

Trong tiết tự học cuối cùng buổi chiều, học sinh trong lớp đều nửa người trên thì chúi đầu vào sách vở, nửa người dưới thì đang giữ tư thế tấn mã bộ.

Toàn bộ trường trung học này hoàn toàn không trang bị ghế cho học sinh.

Giáo viên chủ nhiệm Vương An ngồi trên bục giảng, đang lén mở một cửa sổ nhỏ trên bảng điều khiển giám sát để chơi dò mìn.

Bỗng nhiên, hệ thống phân tích biểu cảm khuôn mặt học sinh để đo lường mức độ tập trung bật ra một cảnh báo màu đỏ:

[Học sinh số 37, mức độ tập trung giảm xuống còn 34%, vượt quá ngưỡng giới hạn 60%!]

“Hử?”

Thầy ấy lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt quét một lượt khắp phòng học rồi nhanh chóng khóa chặt vào một người.

Học sinh bị nhìn trúng đang cố gắng mở to mắt, nhưng vẻ mặt mơ màng cùng cái gật đầu nhẹ theo nhịp vẫn không giấu được sự thật.

Vương An đứng bật dậy không một tiếng động, thân hình vạm vỡ như một ngọn tháp sắt dù đang ngồi cũng gây áp lực, giờ đây đổ một cái bóng nặng nề lên bảng đen.

Khoảnh khắc sau, với sự nhanh nhẹn trái ngược hoàn toàn với vóc dáng, thầy ấy lao thẳng đến trước mặt học sinh đang gật gà gật gù kia...

“Bốp!”

Đám học sinh đang quan sát liền quay mặt đi không dám nhìn. Xuất hiện rồi! Tuyệt chiêu “quyền nặng như búa” trứ danh của Lão Vương! Nghe đồn thầy ấy từng dùng cú đấm này bẻ cong kiếm của thầy Hill để giành được vị trí chủ nhiệm!

Còn nói đây là hình phạt thể xác ư? Không tồn tại đâu! Trong thời đại mà điểm khoa Võ chiếm đến 90% tổng điểm thì việc thầy đánh học sinh gọi là huấn luyện thực chiến.

Vương An nhấc bổng học sinh vừa bị đấm đến mức hoa mắt chóng mặt như xách một con gà con:

“Số Ba Mươi Bảy, nhắc lại cho tôi mô hình lý thuyết vũ trụ song song.”

Tinh cầu Khu Trường Học, nơi tượng trưng cho đỉnh cao áp lực học tập trong nền giáo dục của Liên Bang, từ xưa đã có truyền thống “học sinh ngoài top mười sẽ tự động bị tước tên”.

“Ba Mươi Bảy” đã mất tên lập tức phản xạ có điều kiện đọc vanh vách:

“Mô hình lý thuyết vũ trụ song song với các hiện tượng và dữ liệu làm nền tảng lần đầu tiên được đề xuất vào năm thứ mười một theo Lịch Tinh Vân của Liên Bang...”

“Dùng lời của em để tóm tắt lại.” Vương An ngắt lời.

“À...” Ba Mươi Bảy khựng lại một chút, rồi lắp bắp tiếp lời dưới nắm đấm to như bao cát của giáo viên chủ nhiệm: “Nội dung chính của mô hình là... thời Hoang Cổ là một vũ trụ song song với thế giới của chúng ta, nơi đó có rất nhiều tài nguyên chiến lược quan trọng mà vũ trụ của chúng ta không có.”