Chương 8: Thật là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt

“Cô nương nói vậy là có ý gì... ưʍ...”

Chưa để chàng nói hết, Tống Chiêu đã vung tay chém xuống, một chưởng đánh vào cổ khiến Cửu Minh ngất xỉu.

“Thật là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, ngay cả bản thân là ai cũng không nhớ rõ, đúng là chẳng biết trời cao đất dày...” Tống Chiêu lắc cổ tay, vén chăn lên, nhưng lập tức sững lại, lời định nói cũng nghẹn lại trong cổ họng.

Chỉ thấy trên trung y trắng của Cửu Minh loang lổ từng mảng máu đỏ tươi, nơi vai, nơi eo, còn rỉ máu tươi.

Tống Chiêu chậm rãi cởϊ áσ chàng ra, thấy khắp ngực là những vết thương máu thịt be bét, trước đó chỉ được sơ sài băng lại bằng mảnh vải vụn, giờ vừa cử động thân thể đã bị nứt ra trở lại.

Tống Chiêu hít sâu một hơi. Bảo sao chàng cứ mê man không tỉnh, thì ra là trọng thương mà ngất đi, Kính Hoa lâu lại có thể đối xử với tiểu quan thế này sao?

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng tiểu nhị: “Thế tử, người tỉnh rồi sao?”

Tống Chiêu cau mày, tiểu nhị của Kính Hoa lâu sao lại vô phép như vậy? Nàng vội vã mặc lại y phục, dùng chăn phủ kín Cửu Minh, bước xuống giường khép kỹ màn trướng, rồi hỏi: “Chuyện gì?”

Tiểu nhị đáp: “Quản sự trong phủ ngài tới tìm rồi.”

“Thế tử, ngài đã khỏe chưa? Thuộc hạ Kinh Mặc đến đón ngài.” Giọng nói sốt ruột vang lên ngoài cửa.

“Vào đi.”

Ngoài cửa, Kinh Mặc nhét một thỏi bạc vụn vào tay tiểu nhị, chờ hắn đi khuất mới đẩy cửa bước vào.

Thấy Tống Chiêu bình an vô sự ngồi bên giường uống trà, nét căng thẳng trên mặt Kinh Mặc mới dịu xuống.

Kinh Mặc lau mồ hôi trên trán, bước lên hành lễ, hạ giọng nói: “Thuộc hạ đến chậm, Thế tử có bị thương không? Đêm qua sau khi chúng thuộc hạ thoát khỏi đám hắc y nhân thì đã tìm ngài đến tận trời sáng mới lần ra nơi này, xin Thế tử trách phạt.”

“Không trách các ngươi, là ta sơ suất, không để lại ký hiệu. Bên ngoài thế nào rồi?” Tống Chiêu tiện tay rót thêm chén trà, đưa cho Kinh Mặc. “Người của chúng ta bị thương mấy người? Đám hắc y nhân giải quyết sao rồi?”

“Tạ ơn Thế tử.” Kinh Mặc nhận lấy uống cạn, “Người của chúng ta bị thương ba người, phu xe đã chết. Đám hắc y nhân chết một tên, thi thể đã được kiểm tra, không phát hiện dấu vết gì. Nhưng chúng dùng đoản đao, có vẻ là binh khí của nước Trần, cần thêm thời gian xác minh.”

Nước Trần đã bị diệt quốc từ hai mươi năm trước, chính là do Trung Dũng Hầu năm ấy thân chinh dẫn binh tiêu diệt. Chẳng lẽ là tàn dư của nước Trần, quay lại báo thù?