Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nữ Giả Nam Trang: Hạ Dược Thái Tử Hắc Liên Hoa

Chương 25

« Chương Trước
Thạch Nam do dự nói: "Hầu gia giao nhiệm vụ cho thuộc hạ bảo vệ thế tử, nếu thuộc hạ rời đi, chỉ còn Kinh Mặc ở lại e là khó mà đối phó được."

"Không sao, ta bây giờ chẳng phải đang "trọng thương" sao? Đóng cửa không tiếp khách, ta ở yên trong phủ là được rồi." Tống Chiêu nói.

Tống Chiêu ra ngoài vốn chỉ để ứng phó với đám công tử ăn chơi ở Nam Châu, mấy nơi như kỹ viện, thuyền hoa, trà thất, nghe nhạc... chẳng có gì hấp dẫn nàng cả.

...

Sau khi Thạch Nam mang thuốc rời đi, Tống Chiêu ngày ngày trốn trong phủ "dưỡng thương", lòng nóng như lửa đốt chờ tin tức từ Giang Châu.

Hôm đó, trong phủ tổ chức tiệc Trùng Dương sớm.

Tống Chiêu tuy đang "bị thương", nhưng đạo lý hiếu thảo không thể bỏ, bị bà vυ" bên cạnh Tề thị mời đến Duyên Phúc đường.

Nàng tập tễnh bước vào phòng, còn chưa đứng vững đã bị mùi son phấn nồng nặc ập vào khiến nàng suýt ngộp thở. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cả phòng toàn là những cô nương xinh đẹp, người thì phe phẩy quạt tròn, người thì tay cầm khăn tay che nửa miệng tô son, từng ánh mắt long lanh đều đồng loạt đổ dồn về phía nàng.

Tống Chiêu cố nhịn cảm giác khó chịu trong người, cúi người chào lão phu nhân.

Lão phu nhân Tề thị là kế thất của ông nội, năm đó ông nội còn là binh lính, chưa được phong tước, tái giá với Tề thị tuy xuất thân không cao nhưng lại mắn đẻ. Bà đúng là không phụ kỳ vọng, sinh liền ba người con trai. Sau này, ông nội dựa vào công trạng mà được phong tước, để lại vị trí thế tử cho phụ thân vốn là trưởng tử dòng chính, Tề thị trong lòng cũng có phần bất mãn.

Nói chuyện vài câu lấy lệ xong, Tống Chiêu - thân là "nam nhân" bên ngoài - cũng không tiện ở lại lâu, vừa xoay người chuẩn bị cáo từ thì bị Tiểu Tề thị ngăn lại.

"Thế tử đã đến rồi thì cũng nên làm quen vài vị biểu muội, người một nhà cả, không cần câu nệ quá." Tiểu Tề thị cười dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại mang theo vài phần ép buộc.

Tống Chiêu còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Tề thị đã kéo nàng đến trước một cô nương ăn mặc lộng lẫy, "Đây là biểu muội của dì họ Vạn, tên gọi Linh Tú, là người hiểu lễ nghĩa, không chỉ khéo nấu nướng mà thêu thùa cũng rất đẹp, là một trong những đôi tay khéo léo nổi bật nhất ở Nam Châu đó."

"Linh Tú ra mắt biểu ca." Vạn Linh Tú hơi đỏ mặt, nhưng vẫn tao nhã cúi người hành lễ. Chỉ là đầu nàng ta cài toàn trâm vàng ngọc quý, váy áo lụa là sặc sỡ, khiến vẻ ngoài có phần lòe loẹt.
« Chương Trước