Chương 21

"Được được được, tớ không đυ.ng nữa, cậu đúng là lắm quy tắc." Viên Tử Ngang bĩu môi, lẩm bẩm: "Hồi nhỏ cậu đâu có như vậy, giờ thì học được cái kiểu làm cao rồi. Tớ lo cho cậu, vừa nghe tin cậu tỉnh lại là phóng ngay tới xem cậu thế nào, có phải tới để bị đánh đâu."

Nói đến đây, cậu ta như sực nhớ ra điều gì đó, mắt trợn tròn, giọng đầy khó chịu: "À đúng rồi, lúc nãy ngoài cửa tớ chạm mặt với cái tên nhà họ Hách Liên kia, mặt mũi u ám như thể tớ nợ hắn bao nhiêu bạc vậy. Hắn tới làm gì thế?"

Sắc mặt Tống Chiêu hơi trầm xuống, nhưng nàng chỉ nhàn nhạt đáp: "Hắn là người của Tuần Kiểm tư, tới hỏi vài chuyện về vụ án, chỉ là làm theo quy trình thôi."

Viên Tử Ngang nhíu mày, rõ ràng không ưa gì Hách Liên Tín, giọng khinh khỉnh: "Hừ, cái bản mặt hắn nhìn đã thấy khó chịu rồi. A Yến, cậu đừng có dính dáng gì với hắn, tên đó chẳng đơn giản, ai biết hắn đang toan tính cái gì."

Tống Chiêu khẽ cười, giọng nhẹ nhàng: "Tớ biết chừng mực, cậu không cần lo."

"Haizz, nói ra cũng là lỗi của tớ..." Viên Tử Ngang lại đưa tay gãi đầu, gương mặt áy náy: "Hôm ấy nếu không phải vì tớ mở tiệc sinh nhật trên thuyền hoa, cậu đã không gặp nạn như vậy. Mấy ngày nay tớ cứ bám lấy cha tớ, đòi truy cho ra đám cướp đó, phải bắt được hết, lật tung ổ của bọn nó, trả thù cho cậu mới được!" Nói rồi, ánh mắt cậu lóe lên một tia uất giận, nhưng ngay sau đó lại trở nên ngây ngô, ghé sát lại hỏi nhỏ, "A Yến, cậu có biết ai muốn hại cậu không?"

Tống Chiêu nhìn vào đôi mắt trong veo như nước của cậu, trong lòng khẽ thở dài, khẽ lắc đầu.

Viên Tử Ngang là con út của Viên đại nhân - quan Thứ sử Nam Châu, đứng thứ ba trong nhà, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực. Cậu vốn tính tình hồn nhiên, suy nghĩ đơn giản, chưa từng vướng vào những mưu mô toan tính ngoài xã hội, như một bông hoa chưa từng trải qua mưa gió, luôn sống trong sự bảo bọc của gia đình.

Cũng chính vì tính cách ngây thơ như thế, dù đã ở cạnh Tống Chiêu nhiều năm, cậu vẫn chưa từng nghi ngờ chuyện nàng cải nam trang.

Viên Tử Ngang không hỏi thêm gì nữa, mà bỗng ra vẻ thần bí: "Tớ vừa nghe được tin nóng từ Kinh Đô, đoán xem nào, Thái tử bị bệ hạ mắng té tát, bị đuổi khỏi kinh thành rồi!"

"Cậu nói gì cơ?" Tống Chiêu sững sờ.

5. Hành tung

Viên Tử Ngang chớp chớp mắt, cười ranh mãnh: "Thái tử bị bệ hạ ném tấu chương vào mặt ngay tại triều, rồi lập tức bị đày tới Hoàng Lăng! Đường đường là thái tử mà lại bị phái đi trông mộ tổ tiên, đúng là—" Cậu vừa nói vừa nháy mắt tinh nghịch, tay chấm chút nước trà viết lên bàn chữ "tế".