Chương 14: Tranh cãi

Trong lòng Khương thị chợt rúng động, lập tức hiểu ra dụng ý của Tiểu Tề thị. Cô nương họ Vạn kia chẳng phải là con gái Đại Tề thị sao? Năm xưa Đại Tề thị ưng cái nhan sắc tuấn tú của lang quân nhà họ Vạn, cam tâm gả vào nhà thương nhân, còn môn hộ gì nữa chứ?

Vòng tới vòng lui, Tiểu Tề thị rốt cuộc vẫn là muốn nhắm vào gia sản! Nếu con gái nhà họ Vạn gả vào làm vợ Thế tử, sau này mọi chuyện trong phủ chẳng phải đều do tam phòng định đoạt sao? Đúng là tính toán giỏi!

Khương thị ngoài mặt không đổi sắc, chỉ lạnh nhạt nói:

“Muội đúng là có lòng rồi. Có điều hôn sự của Thế tử không thể xem nhẹ, vẫn phải môn đăng hộ đối mới được, kẻo lại bị người đời đàm tiếu.”

Tiểu Tề thị tức đến đỏ mặt. Nói thế chẳng phải chê nhà mẹ đẻ nàng xuất thân thấp kém sao? Nhưng nhà họ Vạn hiện nay phú quý vô cùng, mặc lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, đeo vàng đeo ngọc, thì sao lại là nhà thấp kém chứ? Nàng vừa định mở miệng phản bác...

Khương thị chưa kịp để nàng mở miệng, đã lập tức đem Bàng Thái phó ra làm cớ: “Nếu hôn sự không môn đăng hộ đối, nhà Bàng Thái phó liệu có chấp nhận không? Gốc rễ nhà họ Bàng ở Kinh Đô, Nam Châu thì có với tới được đâu. Nhưng tứ đệ đang làm quan ở Kinh Đô, em dâu chẳng lẽ không sợ ảnh hưởng đến thanh danh của tứ đệ à?”

“Lão phu nhân, con dâu không có ý đó...” Tiểu Tề thị vội vàng giải thích, tứ phòng là tâm can của lão phu nhân, không dễ gì đυ.ng vào.

“Con dâu chỉ là thấy mấy lời đồn nhảm kia thật không ra gì, nghĩ rằng nên giữ lại chút huyết mạch cho đại phòng, cũng là vì Hầu phủ chúng ta mà suy nghĩ thôi, thưa cô mẫu…”

“Được rồi, không biết nói thì đừng nói nữa!” Lão phu nhân nhíu chặt mày, giọng điệu lạnh băng, không chút nể nang trách mắng Tiểu Tề thị một câu. Rồi bà quay đầu, nhìn sang Khương thị, trong lời nói lộ ra vài phần châm chọc cùng bất mãn: “Con cũng đừng đứng trơ ra đó nữa, mau điều tra xem là ai ở sau lưng nhiều chuyện! Ngay cả cái nhà cũng không quản nổi, đây chính là phong cách của đại tộc nhà họ Khương các con sao? Bình thường ra ngoài giao thiệp, nếu con chịu khó để tâm hơn một chút, hôn sự của thế tử cũng đâu đến mức kéo dài tới tận bây giờ, khiến cả hai bên đều khó xử, mà con thì lại yên tâm thoải mái được à!”

Mặt Khương thị đỏ bừng, trong lòng vừa tủi thân lại vừa tức tối, nhưng không dám cãi lại nửa câu. Chỉ sợ nói hớ một câu, lão phu nhân nổi giận lôi đình thì toàn phủ chẳng được yên. Giờ là lúc con gái bàn chuyện hôn sự, nhất định không thể để bị mang tiếng không hay, bà chỉ đành cắn răng lui xuống.