Chương 13: Hôn sự

Khương thị khẽ liếc Tiểu Tề thị, trong lòng đầy khinh miệt. Miệng mồm khéo léo giỏi nịnh hót, nhưng không soi lại con trai nhà mình xem có ra gì không. Dù Tống Chiêu có mệnh hệ nào thì cũng không tới lượt nhà ngươi kế thừa tước vị. Tính theo vai vế thì cũng là tới lượt nhị phòng bọn ta.

Tiểu Tề thị thì một lòng mưu tính, biết rõ việc kế thừa không thể tới lượt tam phòng. Đại phòng mà không còn Thế tử, nhị phòng vốn giỏi giang chắc chắn sẽ dựa vào thứ tự vai vế mà tranh. Tứ phòng được lão phu nhân sủng ái, lại làm quan tại Kinh Đô, tiền bạc dư dả, chỉ có tam phòng là ăn nhờ ở đậu Hầu phủ, chẳng có lấy một phần lợi ích, còn phải xem sắc mặt Khương thị mà sống.

“Cô mẫu, tuy lời đồn ngoài kia nghe khó chịu, nhưng có một điểm rất đúng, Thế tử đến nay chưa thành thân, lại chưa có con, nếu thực sự có chuyện gì bất trắc... thì cơ nghiệp trăm năm của Hầu phủ, e là sẽ sụp đổ mất. Cô mẫu vốn luôn tính xa nghĩ rộng, việc này liên quan đến sự tồn vong của Hầu phủ, mong cô mẫu sớm có quyết định, lo xa để giữ vững cơ nghiệp trăm năm.”

Lời lẽ Tiểu Tề thị sắc bén, nét mặt trầm trọng, dáng vẻ đầy lo lắng, như thể từng chữ từng câu đều xuất phát từ lòng trung thành vì Hầu phủ.

Khương thị hơi chau mày, trong lòng cười lạnh. Làm dâu đã bao năm, bà ta còn không hiểu Tiểu Tề thị là loại người gì sao? Loại người không có lợi thì chẳng bao giờ chịu nhúng tay, sao có thể tự nhiên vì Hầu phủ mà lo nghĩ? Tuy ngoài mặt bình thản, nhưng trong lòng bà ta đã dấy lên hồi chuông cảnh giác.

Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng:

“Mấy nhà từng xem mặt trước đây đều chê Thế tử hư hỏng. Giờ nó đã sắp mười tám, ở Nam Châu còn nhà nào ra gì mà chịu gả con gái? Môn hộ quá thấp thì người ta bảo ta thiên vị, còn nhà có môn hộ cao, lại chướng mắt cái tật uống hoa tửu, lui tới kỹ viện, bao dưỡng kỹ nữ của nó.”

“Cô mẫu, lúc này không phải lúc so đo chuyện đó. Giờ lời đồn lan rộng như vậy, chẳng bằng sớm an bài hôn sự cho Thế tử, một là chặn miệng người ngoài, hai là lưu lại huyết mạch cho Thế tử, ba là hôn sự gặp hỉ, biết đâu còn giúp Thế tử sớm tỉnh lại.”

“Nhà có môn hộ trung bình tìm không ra, nhưng hạng thấp hơn thì vẫn có. Như con gái nhà họ Vạn, gia thế và phẩm hạnh đều không tệ, tuổi cũng hợp, cô mẫu suy nghĩ thử xem?”