Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nữ Giả Nam Trang: Hạ Dược Thái Tử Hắc Liên Hoa

Chương 12: Nổi giận

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cũng có kẻ bảo huynh đệ tương tàn. Thế tử chưa cưới thê tử, chưa có con, nếu có bề gì thì tước vị sẽ rơi vào tay ai?

Có người than thở Tống Chiêu số phận lận đận, từ nhỏ thể nhược đa bệnh, e rằng không gánh nổi uy danh của Trung Dũng Hầu, chỉ sợ Tống gia quân về sau không người kế thừa.

Cũng có người tiếc nuối rằng Thế tử tuổi còn trẻ mà chưa thành thân, uổng phí dung mạo khuynh thành kia.

Tống Chiêu đốt sạch mấy lời đồn nhảm đó, hằng ngày sai người thúc giục phủ nha bắt lấy hung thủ thực sự, đồng thời giám sát kỹ các nơi như kỹ viện, Kính Hoa lâu và Lê Hương viên, xem nơi nào mất bình tĩnh trước.

Sau khi tin nàng trọng thương hôn mê truyền ra, các thế gia Nam Châu công khai hay ngấm ngầm đều sai người đưa đến những dược liệu quý giá và trân phẩm bổ dưỡng, nhất thời xe ngựa tấp nập trước cửa, danh sách lễ vật chất thành núi.

Trong Duyên Phúc đường của Hầu phủ, bầu không khí đang nặng nề.

Lão phu nhân Tề thị mặt mày u ám ngồi trên tháp, tức giận quát mắng:

“Lời ong tiếng ve ngoài kia dễ nghe lắm sao? Bình thường ở nhà ngông cuồng thế nào cũng được, nhưng ra ngoài thì phải giữ thể diện! Lão tứ còn đang làm quan trong kinh, tiếng xấu huynh đệ tranh sản truyền tới kinh thành, các ngươi không sợ người nhà họ Bàng đến à? Môn sinh cố cựu của Bàng thái phó đầy khắp nơi, chỉ một lời đồn cũng đủ khiến Hầu phủ bị nhấn chìm.”

Đáy mắt phu nhân nhị phòng Khương thị thoáng lóe lên. Bàng thái phó chính là ngoại tổ của Tống Chiêu, dù đã mất nhiều năm nhưng ảnh hưởng trong triều vẫn không thể coi thường. Chỉ cần họ Bàng còn đó, ngôi Hầu tước của phòng chính sẽ không dễ bị lung lay. Bởi vậy nàng chỉ cúi đầu, không đáp lời.

Phu nhân tam phòng Tiểu Tề thị là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của lão phu nhân, lên tiếng khuyên nhủ:

“Cô mẫu bớt giận, những lời vớ vẩn kia tuyệt đối không phải do người trong phủ truyền ra. Chẳng qua là đám người rỗi việc ngoài kia thêu dệt, gây chuyện thị phi thôi. Tranh giành tình cảm, huynh đệ phân tranh, những lời đó nhà nào chẳng có?

Nói cho cùng cũng vì Thế tử bình thường không đủ kiềm chế, nếu không có tiếng xấu ăn chơi trác táng bên ngoài, người ta đâu có lý do thêu dệt ra mấy chuyện huynh đệ tranh sản nghe khó lọt tai thế kia? Hơn nữa, trong phủ ai chẳng biết lão phu nhân thương Thế tử nhất, sao phải vì mấy câu đàm tiếu mà tổn hại thân thể?”
« Chương TrướcChương Tiếp »