Binh lính Đông Lê trèo non lội suối, mưu sĩ Nam Sở giấu mình chờ thời, cung nỏ Bắc Sóc xé nát trời xanh. Còn ở Tây Khương, phượng hoàng xuất hiện, dang cánh nâng nàng lên ngôi nữ đế. Kiếp trước, Tần C …
Binh lính Đông Lê trèo non lội suối, mưu sĩ Nam Sở giấu mình chờ thời, cung nỏ Bắc Sóc xé nát trời xanh.
Còn ở Tây Khương, phượng hoàng xuất hiện, dang cánh nâng nàng lên ngôi nữ đế.
Kiếp trước, Tần Chiêu Ý nắm trong tay cả giang sơn, từng bước thâu tóm thiên hạ. Nàng thẳng tay trừ gian diệt ác, dẹp yên chư hầu, khiến trăm quan vạn dân vừa nể vừa sợ.
Nhưng ý trời khó đổi, bệnh tật đeo bám, cuối cùng nàng vẫn phải nhắm mắt xuôi tay.
Mở mắt lần nữa, nàng sống lại trong thân xác con gái của hoàng hậu bị phế, trong một triều đại trọng nam khinh nữ.
Thân phận thấp hèn, nàng bị chính chồng mình ruồng bỏ, thậm chí còn bị ép phải chị chị em em với nhân tình của hắn, chỉ để tiện đường cưới ả vào cửa.
Thế là nàng tiện tay gϊếŧ chồng, diệt thϊếp, san bằng cả nhà chồng.
Trên triều đình, nàng dùng trí tuệ khuấy đảo quyền thế, từng bước giành lại giang sơn đã mất.
Ngoài chiến trường, nàng khoác giáp cầm đao, xông pha nơi khói lửa, mở mang bờ cõi non sông.
Tình yêu nam nữ trong mắt nàng chỉ là gông cùm trói buộc người đời.
Nàng dửng dưng nhìn chúng sinh chìm đắm trong yêu hận, còn lòng mình vẫn tĩnh lặng như mặt hồ, tỉnh táo đến vô tình.
Lần đầu gặp gỡ, tân vương Bắc Sóc chỉ thấy nàng, vị cửu công chúa Nam Sở, mảnh mai như cành liễu nghiêng trong gió, dịu dàng tựa đóa hoa soi bóng nước, hoàn toàn không giống lời đồn lạnh lùng khát máu.
Nhưng rồi, chính mắt hắn lại thấy nàng thản nhiên vặn gãy cổ tên võ sĩ mạnh nhất Bắc Sóc.
Thái tử nước địch dẫn ba nghìn quân uy hϊếp biên giới, kiêu ngạo cười khẩy: “Đàn bà sinh ra chỉ để ấm giường mà thôi.”
Nàng xông thẳng vào doanh trại địch, chém bay cây trâm ngọc cài trên tóc hắn: “Lần sau, thứ rơi xuống sẽ là cái đầu trên cổ của ngươi.”
Vị quốc sư mắt cao hơn đỉnh từng phán: “Nàng là mầm tai họa, bị đất trời ruồng bỏ.”
Nào ngờ sau này, chính hắn lại quỳ gục dưới chân nàng, mắt đỏ hoe, cười đến tuyệt vọng: “Chết yên lành quá nhạt nhẽo. Thần muốn được nếm thử cái chết do chính tay người ban cho.”
Mưu sĩ Nam Sở từng ba lần đóng cửa từ chối, còn không tiếc lời châm chọc mỉa mai: “Chỉ là một ả đàn bà chân yếu tay mềm, mà cũng dám mơ tưởng làm chủ thiên hạ? Nực cười!”
Nào ngờ sau này, chính hắn lại quỳ gối giữa vũng máu, lảo đảo không đứng dậy nổi: “Thần từng cười chê đàn bà chốn khuê phòng sao làm nên việc lớn. Giờ mới hay, lòng nhân từ của người đôi khi còn cay nghiệt hơn cả dao kiếm.”
Người đời bảo đàn bà thì nên an phận trong khuê phòng.
Còn nàng lại muốn cả chín châu bốn biển, đều phải quỳ rạp dưới chân mình.
Hóng