Chương 55

"Ngươi nói lòng người khó đoán." Tần Mễ Quan liếc nhìn Đường Sanh đang tập trung tinh thần: “Nhưng hôm nay ngươi đã đoán ra rồi."

"Khởi bẩm Bệ hạ, cả hoàng cung đều biết hôm nay Bệ hạ không vui." Đường Sanh đáp: “Đương nhiên là người cố ý biểu lộ ra, không cần nô tỳ đoán."

Câu trả lời này rất khéo léo, vừa vặn cho câu nói vừa rồi của Đường Sanh là không dám đoán mò thánh ý, lại ngầm khen ngợi thuật dùng người của Tần Mễ Quan.

Ánh mắt Tần Mễ Quan rơi vào những khớp ngón tay uyển chuyển của nàng.

Mấy ngày Đường Sanh bị đưa cho Phương Nhược dạy dỗ, trên tay nàng cũng bị va đập không ít vết thương, giờ thì có cái đã đóng vảy, có cái còn lưu lại vết máu sẫm màu. Đôi bàn tay với các khớp xương rõ ràng này so với tiểu thư khuê các thì thô ráp, so với võ quan thì lại trắng trẻo. Tần Mễ Quan liên tưởng đến đôi tay của mình khi mới tập võ, xoa xoa vết chai mỏng đã mờ đi rất nhiều trên lòng bàn tay.

Đường Sanh đặt băng quấn đã được cuộn gọn gàng cạnh băng quấn của Tần Mễ Quan - hai vòng băng quấn lớn nhỏ nằm sát cạnh nhau, rõ ràng là do hai người khác nhau làm.

"Hôm nay trẫm quả thật không vui." Giọng nói của Tần Mễ Quan kéo ánh mắt Đường Sanh trở lại: “Ngươi có biết vì sao trẫm không vui không."

Đường Sanh cúi đầu: "Khởi bẩm Bệ hạ, không biết."

Tần Mễ Quan thổi lớp bọt trà, chén trà bằng sứ trắng và làn da trần của nàng gần như cùng một màu, tay áo rộng thùng thình khiến cổ tay nàng lộ ra vẻ gầy guộc bệnh tật.

Gầy quá, Đường Sanh thầm nghĩ.

Tần Mễ Quan kể về những mánh khóe trong đại hội tỷ võ, Đường Sanh vừa nghe, vừa phân tâm suy nghĩ xem nên dùng cách gì để bồi bổ cho nàng.

"Cái giải nhất đó, dù trẫm có bắn trúng hay không, cũng sẽ rơi xuống." Tần Mễ Quan nói: “Tường cao, quân sĩ đứng quay lưng lại, đương nhiên là không nhìn thấy mũi tên đó rốt cuộc là ai bắn. Sau lưng trẫm có bao nhiêu người chuẩn bị sẵn sàng để bắn thêm một mũi tên đó, trẫm cũng không biết."

Đường Sanh nghĩ, cho dù không làm những việc này cũng sẽ không có ai dám cả gan bàn tán về quân vương. Huống chi Tần Mễ Quan những năm đầu chinh chiến sa trường, đã sớm chứng minh được năng lực của mình.

Nàng nói: "Bệ hạ, người là định hải thần châm của Đại Tề, trước khi đăng cơ đã nổi tiếng khắp nơi, không cần phải để tâm đến những chuyện này."

"Phương Nhược nàng..." Tần Mễ Quan muốn nói lại thôi.

Nắm bắt cơ hội, Đường Sanh lập tức tiếp lời: "Phương thống lĩnh cũng là có ý tốt nhưng làm hỏng việc, không có ý định lừa gạt Bệ hạ."

Lâu không thấy trả lời, Đường Saênh không nhịn được ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt dò xét của Tần Mễ Quan.

Đường Sanh giật mình trong lòng, thầm nghĩ hỏng bét rồi - Tần Mễ Quan đây là lại đang gài bẫy nàng.

"Là Phương Thập Bát bọn họ nói cho ngươi biết phải không." Tần Mễ Quan nói lớn.

Đường Sanh: "..."

Vừa rồi Tần Mễ Quan cố tình nhắc đến những chuyện đó, khi nói đến Phương Nhược lại cố ý dừng lại, chờ đợi Đường Sanh buông bỏ cảnh giác rồi tiếp lời.

Vốn dĩ người có thể đến gần Tần Mễ Quan cũng không có mấy người, đại hội tỷ võ lại ồn ào náo nhiệt. Người có thể biết được sự thay đổi nhỏ trong cảm xúc của Tần Mễ Quan, hiểu rõ về cuộc đời và tính cách của nàng thì càng ít hơn.

Lời nói của Đường Sanh đều toát ra vẻ đã đoán được nàng đốt tranh là vì chán ghét bản thân bệnh tật yếu đuối, Tần Mễ Quan nghĩ, hẳn là có người đã kể cho Đường Sanh nghe về chuyện cũ của nàng, tiện thể cũng nhắc đến chuyện bắn cung, Đường Sanh suy đoán thêm, mới có thể phản ứng nhanh như vậy.