Tạ lão thái gia muốn nói cho Tạ Đại gia biết, vì chuyện Tạ Đại gia bỏ mặc Tạ Vân Mạn bị sỉ nhục ở Vĩnh Ninh Bá phủ, Tạ Vân Sơ e là đã bất mãn với Tạ Đại gia…
Nếu Tạ Đại gia còn tiếp tục chèn ép Tạ Vân Sơ, với tính cách của Tạ Vân Sơ, cho dù là trở thành đích tử Trần Quận Tạ thị hay vào triều làm quan, thì Tạ Đại gia tuyệt đối không có được sự giúp đỡ như hôm nay.
Hơn nữa, nếu Tạ Vân Sơ có thể sống lâu, với bản lĩnh mà Tạ Vân Sơ bộc lộ ra, nhất định sẽ làm nên việc lớn.
Tạ Đại gia siết chặt tay, đứng dậy bái lễ với phụ thân: “Con đã hiểu! Lời phụ thân nói… nhi tử đã nhớ, tuyệt đối không dám quên.”
Tạ lão thái gia gật đầu: “Đi đi, nhớ chỉ dạy Lục Lang.”
“Vâng!” Tạ Đại gia đáp lời rồi lui ra ngoài.
Tạ lão thái gia thở dài, lấy cuốn sổ ghi chép danh sách tặng lễ của Tô Minh Hàng do Tạ Vân Mạn viết ra.
Đêm qua, Vĩnh Ninh Bá phu nhân Trần thị và Tô Minh Hàng đến thỉnh tội, mang theo thư hòa ly, đền gấp đôi đồ cưới cho Tạ Vân Mạn, cuối cùng… Tô Minh Hàng quỳ xuống xin ông trả lại sổ sách cho hắn, tha cho hắn một con đường sống.
Ngụy quản sự bưng chén thuốc đi vào, thấy Tạ lão thái gia đang nhìn cuốn sổ, cười nói: “Lão thái gia đang nghĩ gì mà xuất thần thế?”
Tạ lão thái gia lại thở dài, đặt sổ sách sang một bên, nhận lấy bát thuốc Ngụy quản sự đưa cho.
“Ta đang nghĩ chuyện tối qua Tô Minh Hàng xin ta trả lại sổ sách cho hắn, cũng không biết là Tô Minh Hàng thật sự bị Lục Lang dọa sợ, hay là… sổ sách của Tô Minh Hàng thật ra đã bị Vân Mạn mang về Vĩnh Gia, nhưng Lục Lang không tin ta nên chỉ đưa bản sao.”
Ngụy quản sự cười an ủi Tạ lão thái gia: “Lục Lang là đứa trẻ thông minh, mấy ngày gần đây, lão thái gia có ý cất nhắc, Lục Lang cũng nhìn ra được, sao lại không tin lão thái gia được.”
Tạ lão thái gia uống hết bát thuốc đắng, lắc đầu, lại lấy nước súc miệng Ngụy quản sự đưa, súc miệng xong lấy khăn lau, mới nói: “Không chắc lắm, chỉ sợ Lục Lang đã nguội lòng với Tạ gia.”
“Lòng người cũng là thịt, chỉ cần lão thái gia đối xử tốt với Lục Lang, Lục Lang sẽ không quên ơn, người nhìn mà xem… Lục Lang để tâm chuyện của Đại tiểu thư như thế, có thể thấy Lục Lang là người trọng tình trọng nghĩa. Mới sáng sớm Lục Lang đã cử Nguyên Bảo đến nói, bảo lão nô trước khi Đại gia có được chức Lễ Bộ Thượng Thư, phái người theo dõi Tô Minh Hàng, để tránh Tô gia lại chuẩn bị giở trò quỷ gì.”
Nghe thấy lời này, Tạ lão thái gia cảm thấy nhẹ nhõm hơn, gật đầu: “Hy vọng, trong lòng Lục Lang có Tạ thị.”
…
Tạ Vân Sơ thay xong y phục, đãng trí đứng trước cửa Tạ phủ đợi Tạ Đại gia.
Nàng đang nghĩ về chuyện Tam Hoàng Tử nói về Kỷ Kinh Từ và mẫu thân kiếp trước của nàng đến Biện Kinh, suy nghĩ một lát rồi dặn dò Nguyên Bảo…
“Lần này trước khi đến các phủ, ngươi không cần đi theo, ngươi đi nghe ngóng tính tình và phẩm tính của nhi tử Trưởng Công Chúa – Án Tri Kiến. Hôm qua xảy ra chuyện Án Tiểu Hầu gia đánh nhau với người khác ở Minh Nguyệt quá, ngươi đi hỏi thăm xem Án Tiểu Hầu này lời nói hành động bình thường có khiến người khác chú ý hay không.”
“Lục Lang yên tâm!” Nguyên Bảo gật đầu.
“Trước khi đi, ngươi đi nói với Ngụy quản sự một tiếng, bảo ông ta tìm cách hỏi thăm ngày Vinh Hoa Công Chúa của cố Trưởng Công Chúa, và… Kỷ Kinh Từ tiên sinh đến Biện Kinh.”