Chương 49: Nhận lỗi

Hắn nắm chặt tay, nửa ngày sau mới cụp mắt xuống… cùng với Nhị Lang, Ngũ Lang và hai tộc đệ ra ngoài.



Chính phòng.

Tạ lão thái gia nói với Tạ Đại gia: “Lát nữa ngươi đến phủ các vị đại nhân nhận lỗi, đưa cả Lục Lang đi cùng.”

Tạ Đại gia nhíu mày, ông hiểu… Tạ lão thái gia nói để Tạ Vân Sơ cùng ông đi nhận lỗi, thực tế là muốn ông đưa đứa cháu đích tôn dòng chính này đi để để lại ấn tượng tốt cho các vị đại nhân.

Xem ra phụ thân đã coi trọng Lục Lang hơn, còn Tam Lang Tạ Vân Tiêu thì sao?

“Phụ thân, Lục Lang… vẫn còn nhỏ, sức khỏe lại không tốt, hay là để Tam Lang lấy thân phận huynh trưởng thay Lục Lang đi nhận lỗi!” Tạ Đại gia chậm rãi nói với Tạ lão thái gia.

Tạ lão thái gia xua tay: “Lục Lang, hôm qua con gây phiền phức cho mọi người, hôm nay con phải nhận lỗi với các vị đại nhân.”

Tạ Vân Sơ gật đầu: “Con biết rồi ạ.”

“Đi thay y phục, lát nữa ra ngoài với Đại bá con.” Tạ lão thái gia nói với Tạ Vân Sơ.

Nàng hành lễ với Tạ lão thái gia, Tạ Đại gia và Tạ Nhị gia rồi lui ra ngoài.

“Đại Hoàng Tử và Tam Hoàng Tử một trước một sau đến Tạ phủ, đoán chừng lát nữa sẽ có người đến, lão nhị… ngươi thay đại ca ngươi tiếp đón bình thường!” Tạ lão thái gia căn dặn Tạ Nhị gia.

“Vâng! Phụ thân yên tâm!” Tạ Nhị gia đáp lời.

“Ra ngoài trước đi, ta dặn dò đại ca ngươi vài câu…” Tạ lão thái gia chậm rãi nói.

Cho đến khi nghe thấy tiếng Tạ Nhị gia vén mành đi ra ngoài, Tạ lão thái gia mới bình tĩnh nói: “Lão đại, vi phụ biết… vì ngươi là thứ xuất, có thể có được ngày hôm nay, không dễ dàng gì, thế nên mới cực kỳ để ý đến tài hoa của Tạ Vân Tiêu, cho dù Tam Lang không phải nhi tử ngươi, nhưng tài hoa của nó có phần giống với ngươi năm đó, nên ngươi mới tận tâm tận lực nâng đỡ Tam Lang.”

“Phụ thân…” Tạ Đại gia nghe phụ thân nói vậy, dứt khoát nói, “Con thừa nhận, đối với Tam Lang… quả thực là như nhìn thấy con năm đó nên mới chăm lo cho Tam Lang nhiều hơn, hy vọng Tam Lang có thể dựa vào tài hoa của mình… được làm đích tử, hoàn thành tâm nguyện mà con mong muốn nhất nhưng lại không thể làm được, nhưng con cũng vì tương lai Tạ thị.”

“Lục Lang Vân Sơ… cho dù có tài, nhưng sức khỏe quá yếu, lúc đồng trong tộc đã tìm bao nhiêu danh y cho Lục Lang, ai ai cũng lắc đầu! Bây giờ đến Biện Kinh, thái y cũng xem qua rồi, vẫn lắc đầu! Dùng thuốc kèo dài mạng… Lục Lang có thể duy trì được đến bao giờ, sức khỏe yếu ớt như thế sao có thể tận lực vì Trần Quận Tạ thị?”

“Những gì ngươi nói, vi phụ cũng đã từng nghĩ rồi! Tam Lang… vi phụ không hề có ý từ bỏ nó, nhưng đồng thời… ngươi cũng phải coi trọng Lục Lang, chuyện sau này không ai nói trước được! Đứa nhỏ Lục Lang, bình thường kiệm lời ít nói, nhìn có vẻ ngốc nghếch nhưng lại rất nhanh nhạy, bên trong lại lợi hại hơn những gì ngươi thấy, tâm địa càng tàn nhẫn hơn!”

Tạ lão thái gia nhìn Tạ Đại gia: “Thế nên…. vi phụ hy vọng ngươi nhớ được, cho dù thế nào đi chăng nữa, Vân Sơ và Vân Mạn đều là chất tử chất nữ của ngươi, trong người chúng nó có dòng máu Tạ gia, là tình máu mủ quý giá nhất thế gian này! Nếu ngươi thật sự vì Trần Quận Tạ thị, thì phải hy vọng… Lục Lang khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi! Để Tạ thị có thêm một nhân tài khác!”