Biết được đêm qua người náo loạn Biện Kinh chính là đích tử Tạ Vân Sơ, lại thấy Tạ Vân Sơ một thân bạch y, vẻ mặt trắng nõn tinh tế, sạch sẽ không nhiễm bụi trần, đẹp như gốm sứ Doanh Doanh, mặc dù còn nhỏ, bệnh tật ốm yếu nhưng lại đẹp như ngọc, không hề ngần ngại mà khen ngợi Tạ Vân Sơ nhiều lần.
Điều này khiến thứ tử Nhị Lang Tạ Vân Kính, Tam Lang Tạ Vân Tiêu, Ngũ Lang Tạ Vân Khê và hai huynh đệ Tạ Vân Bách, Tạ Vân Lam không khỏi nhìn Tạ Vân Sơ vài lần.
Thấy dáng vẻ hờ hững của Tạ Vân Sơ, hai huynh đệ trong tộc bĩu môi, tựa như rất khinh thường.
Tam Hoàng Tử nhìn thái độ cung kính của Tạ Vân Sơ, mỉm cười nói với Tạ lão: “Học giả Thái Sơn Mẫn Bất Châu lão tiên sinh của Bắc Ngụy, lúc nhìn thấy Kỷ Kinh Từ tiên sinh còn nói… nhớ đến Hoài Chi Tam Xích Tuyết, ngoại trừ hắn ra, thiên hạ không một ai xứng mặc bạch y, hôm nay vừa thấy tiểu công tử Tạ gia, nhìn một thân bạch y này, quả thực có phần tao nhã của Kỷ tiên sinh.”
Hoài Chi… là tên tự của Kỷ Kinh Từ.
Nghe thấy tên của cố nhân, tay giấu trong áo của Tạ Vân Sơ nắm chặt, cúi đầu lần nữa: “Tiểu tử sao dám so sánh với Kỷ tiên sinh, chẳng qua chỉ là bắt chước một cách vụng về mà thôi.”
“Tiểu lang quân khiêm tốn, hậu sinh khả úy, tiểu lang quân tuổi còn nhỏ đã có khí phách như thế, sau này tiền đồ ắt vô hạn!” Tam Hoàng Tử vỗ vai Tạ Vân Sơ, lại nói, “Vài ngày nữa, Vinh Hoa Công Chúa sẽ đến Biện Kinh thăm viếng, Kỷ tiên sinh cũng sẽ đưa Ngũ đệ của ta về, đến lúc đó… thúc cúc*, tiệc trà, cưỡi ngựa đánh bóng đều không thể thiếu! Tiểu lang quân đến đó có thể gặp được Kỷ tiên sinh.”
*Thúc cúc là bóng đá phiên bản cổ đại
Tạ Vân Sơ choáng váng.
Mẫu thân* của nàng và… Kỷ Kinh Từ sắp đến Biện Kinh?
*Ở đây chỉ mẫu thân kiếp trước của nàng không phải mẫu thân Lục thị của Tạ Vân Sơ.
Kiếp này, Tạ Vân Sơ chưa từng nghĩ đến việc gặp lại người quen cũ ở kiếp trước.
Trái tim nàng tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Mấy năm nay nàng cố gắng không để ý đến tin tức ở Bắc Ngụy, mặc dù ở Vĩnh gia, nhưng Trần Quận Tạ thị cũng có nhân mạch ở Bắc Ngụy, thư từ qua lại cũng từng đề cập đến, nàng thân là đích tôn dòng chính Tạ thị cũng biết chút ít.
Nghe nói, sau khi nàng chết… mẫu thân và phụ thân của nàng, ngày giỗ hàng năm đều đến núi Vô Vọng.
Nghe nói, sau khi nàng chết… Kỷ Kinh Từ cũng rời khỏi Bắc Ngụy, hành tung bất định.
“Lục Lang?” Tạ Đại gia nhíu mày, nhìn Tạ Vân Sơ đang xuất thần, “Điện hạ đang nói chuyện với con kìa!”
Nàng nghe vậy liền vội vàng thỉnh tội.
Sau khi tiễn Tam Hoàng Tử, Tạ lão thái gia cho các hậu bối lui ra ngoài, chỉ giữ một mình Tạ Vân Sơ lại.
“Tam Lang, việc học của con quan trọng hơn, tổ phụ đỡ nhiều rồi, con không cần ở đây với tổ phụ nữa, nếu đã quyết định năm sau tham gia thi đình thì phải chăm chỉ hơn, nhất định phải khiến Tạ thị ta tự hào!”
Tạ Vân Tiêu vội đáp lời:” Tổ phụ yên tâm, Tam Lang nhất định sẽ học tập chăm chỉ.”
“Đi đi!”
Tạ Vân Tiêu bước ra khỏi sân viện của Tạ lão thái gia, nghe thấy mấy người Tạ Vân Khê và Tạ Vân Kính phía trước đang ríu rít nói… chuyện Kỷ Kinh Từ tiên sinh sắp đến Biện Kinh, hắn quay đầu nhìn về phía chính phòng.
Nhớ đến sự phân biệt đối xử của Đại Hoàng Tử và Tam Hoàng Tử dành cho Tạ Vân Sơ, nhớ đến ánh mắt yêu thương của tổ phụ nhìn Tạ Vân Sơ.