Nghĩ đến Trần Quận Tạ thị, Hoàng đế liền nhớ đến Lễ Bộ Thị Lang Tạ đại nhân hình như là thứ trưởng tử của học giả Tạ lão, liền hỏi: “Lễ Bộ Thị Lang Tạ đại nhân có đây không?”
Lễ Bộ Thượng Thư nghe vậy liền bước lên trước: “Bẩm bệ hạ, hôm qua Tạ đại nhân xin nghỉ phép ở nhà hầu bệnh!”
Buổi chầu sáng nay Hoàng đế không nói xử lý Vĩnh Ninh Bá phủ thế nào, chỉ bảo Đại Hoàng Tử và Tam Hoàng Tử ở lại.
Trong Ngự thư phòng, Hoàng đế ra lệnh cưỡng chế Đại Hoàng Tử phải quản thúc lại hậu trạch của mình, Tam Hoàng Tử không được đổ thêm dầu vào lửa, lại lệnh cho hai người đồng lòng hợp lực trợ giúp Trưởng Công Chúa chuyện tiếp đón Vinh Hoa Công Chúa quay về Đại Nghiệp tế bái song thân, rồi mới cho hai người lui xuống.
Nghe tin Trưởng Công Chúa đã vào cung thỉnh an Hoàng hậu, Hoàng đế xoa xoa huyệt thái dương: “Đúng lúc lắm, ngươi đi mời Trưởng Công Chúa đến đây dùng bữa sáng với Trẫm, nhân tiện nói chuyện An Bình Hầu phu nhân quay về tế bái song thân.”
“Vâng!” Thái giám thân cận của Hoàng đế đáp lời.
“Đợi đã, ngươi phái người đem theo thái y và thuốc bổ, bảo thái y đến xem Tạ lão thế nào!” Hoàng đế xoa xoa tay, “Ngươi đi chỉ bảo Đại Hoàng Tử, bảo nó dùng tư thái hạ mình cầu hiền, đích thân đến Tạ phủ một chuyến, nếu… nó không nghe thì thôi!”
“Bệ hạ mặc dù quở trách Đại Hoàng Tử, nhưng trong lòng vẫn thương yêu Đại Hoàng Tử, người vì muốn tốt cho Đại Hoàng Tử, ngài ấy chắc chắn sẽ hiểu nỗi khổ tâm của bệ hạ, tự mình đi một chuyến!” Đặng Trung mỉm cười an ủi Hoàng đế.
Không lâu sau, sau khi Hoàng đế phái nội thị và Thái y đến Tạ phủ, Đại Hoàng Tử cũng đích thân đến thăm Tạ lão, giải thích với Tạ gia rằng mình chưa từng dung túng Vĩnh Ninh Bá phủ dùng quyền lực của mình để ức hϊếp Trần Quận Tạ thị, ca ngợi Trần Quận Tạ thị, nói hắn trước giờ vẫn luôn ngưỡng mộ khí phách của Trần Quận Tạ thị.
Tạ lão dựa vào thành giường, khí sắc trắng bệch vội nói với Đại Hoàng Tử: “Lão hủ tất nhiên tin Vĩnh Ninh Bá tự ý dùng quyền lực của Đại Hoàng Tử để chèn ép Tạ thị ta, mà không phải ý của Đại Hoàng Tử, nếu không… lão hủ cũng không đến Biện Kinh đòi công đạo làm gì! Hôm qua hoàn toàn do Lục Lang thấy lão hủ bị tức đến ngất đi mãi không tỉnh, Vĩnh Ninh Bá phủ lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu, mới không nhịn nổi mà làm ầm lên, thằng bé còn nhỏ, mong Đại Hoàng Tử lượng thứ!”
Nói rồi, Tạ lão thái gia quay đầu nhìn Tạ Vân Sơ đang đứng cạnh Tạ Vân Tiêu: “Lục Lang, qua đây nhận lỗi với Đại Hoàng Tử!”
Tạ Vân Sơ nghe vậy tiến lên, nhận lỗi với Đại Hoàng Tử: “Tiểu tử quả thực quá lỗ mãng, mong Đại Hoàng Tử thứ tội.”
“Nói gì thế!” Đại Hoàng Tử đỡ Tạ Vân Sơ dậy, “Chuyện hôm qua, là do Vĩnh Ninh Bá phủ tùy tiện bám víu quyền lực phủ Đại Hoàng Tử mà làm xằng làm bậy, tiểu lang quân kiêu ngạo, không e ngại cường quyền, đòi công đạo cho trưởng tỷ nhà mình, không hổ là đích tôn dòng chính do Tạ lão dạy dỗ, trong lòng ta cũng rất kính phục! Ngươi yên tâm, Tô gia cũng đã đưa thư hòa ly, ta cũng đã biết chuyện, tất sẽ thúc giục Hộ bộ sáng mai đưa văn thư đến Tạ phủ.”
“Đa tạ Đại Hoàng Tử!” Tạ Vân Sơ vội thi lễ lần nữa.
Nàng hiểu rõ Đại Hoàng Tử đang nói cho Tạ gia biết, Hộ bộ đã đứng về phía hắn rồi.
Tam Hoàng Tử nghe nói Đại Hoàng Tử đã đích thân đến Tạ gia, không ngồi yên được nữa, đem theo hậu lễ đến Tạ phủ thăm Tạ lão đức cao vọng trọng, nói với Tạ lão nhất định sẽ thay Tạ thị đòi lại công đạo.